Trên vietgiaitri.com ngày 18-08-2016, có bài viết như sau:

Cháu nhập viện cấp cứu sau khi ăn cháo bà nấu, con trai nổi điên đuổi mẹ về quê đến khi…

Khi nghe tin con dâu đi làm trở lại bà Thao quyết định lên thành phố trông con giúp vợ chồng Long, dù ở nhà, chồng bà cũng vừa mới ốm dậy. Có lẽ cũng vì không thể tìm ngay được ôsin với lại mẹ chồng cũng lên tới nơi rồi nên Thủy vợ Long cũng đành để con ở nhà với bà. Chứ giá có mẹ cô ở gần thì không bao giờ cô để bà nội lên, mẹ chồng con dâu phức tạp lắm, với lại cô cũng chả ưa gì bà.

Bà Thao lên, Thủy để ý từng li từng tí, cô sợ để ra cái gì mẹ chồng lấy mất nên chẳng bao giờ cô để tiền ở nhà cho bà. Hàng ngày đồ ăn của bà trong ngày cô chuẩn bị sẵn một số thứ nhất định và để ra ngoài cho bà, đến bữa thì nấu nướng. Sữa và đồ ăn cho con, cô cũng chỉ để ra đủ lượng trong ngày chứ chẳng bao giờ cô để hộp sữa to ra nhà ngoài cả, Thúy sợ bà lại pha của cháu.

Bà Thao cả ngày ở nhà trông cháu chẳng dám tơ hào tới bất cứ thứ gì trong nhà con trai nhưng con dâu lúc nào cũng soi mói xét nét. Bà biết Thúy luôn đề phòng nhưng bà không dám nói gì với chồng ở nhà, lúc nào cũng chỉ an ủi mình. Thôi thì mình vì con vì cháu, chứ bà tự ái bỏ về thì con cháu mình khổ.

Trong mâm cơm thấy mẹ chẳng chịu gắp thức ăn mà chỉ ăn rau, thì Long đã gắp đồ ăn bỏ vào bát cho mẹ. Thúy thấy thế thì lườm nguýt, bà Thao lại gắp bỏ xuống rồi bảo mình già rồi ăn mấy đồ này vào sợ lạ bụng lại đau bụng thì khổ. Thủy lại hỏi mẹ chồng kiểu dò xét liệu bà có cho con của cô ăn bột hay bà để cho nó đói.

Ăn hết bát cơm với uống bát nước canh bà Thao đứng dậy bế cháu vào buồng chơi để con dâu và con trai ăn tiếp. Nào ngờ bà vừa mới bước được mấy bước đã nghe được câu chuyện của hai vợ chồng con trai:

- Dạo này mẹ ăn ít quá, bà mà ốm thì ai chăm cái Mít được.

- Gớm, anh không phải lo. Mẹ đói mẹ khắc ăn, chẳng ai chịu được đói. Biết đâu ở nhà lúc cho cái Mít ăn chiều, cháu không ăn hết thì bà đã ăn nốt nên cũng ngang dạ rồi. Chứ cái Mít làm sao ăn hết được từng đó bột.

Bà nghẹn ngào trong cổ họng. Hóa ra con dâu vẫn nghĩ bà ăn đồ của cháu, thực lòng cháu háu ăn ăn hết chứ có phải bà ăn hết phần cháu đâu. Chỉ nghĩ đến đó là nước mắt bà Thao lại trực trào ra, nhưng nhìn cháu hớn hở ôm chặt lấy cổ bà bà lại vội chùi nước mắt. Bà thương cái Mít vô cùng.

Rồi một lần bố mẹ Thủy từ Sài Gòn ra chơi với cháu. Có lẽ nhìn thấy cháu ngoại yêu quá nên từ lúc gặp ông bà cứ làm trò cười rồi tung hứng cháu. Cái Mít thì cười tít mắt, Thủy lại bảo: “Sao ở với bà nội chả thấy cười mà gặp ông bà ngoại thì cười không thấy tổ quốc đâu thế con gái”.

Để cháu chơi với ông bà ngoại, bà Thao đi nấu bột rồi đút cho cháu ăn. Nhưng ăn được có mấy thìa thì chợt con bé cứ thế khóc ré lên, người quằn quại. Dù con còn nhỏ, nhưng thấy biểu hiện đó mọi người cũng đoán được là con đau bụng. Thủy vội vàng cùng bố mẹ đưa con vào viện cấp cứu, trước khi đi cô gọi cho chồng và tỏ vẻ nghi ngờ bà nội vì ghét mình nên hại cháu.

Long lao vội về nhà định lấy thêm ít đồ cho con rồi mang vào viện. Nhìn thấy mẹ ngồi một mình giữa nhà anh giận dữ quát:

- Con biết mẹ không ưa vợ con, nhưng mà có gì mẹ nói với con hay cứ nói thẳng với cô ấy chứ sao mẹ lại làm như vậy. Cái Mít nó có tội tình gì.

Bà có nói gì, giải thích thế nào thì con bà vẫn không tin bà vô tội. Anh nói:

- Mẹ không chịu đư