DƯ ÂM MÙA GIÁNG SINH

Sáng thức giấc, chuẩn bị đi dâng lễ, hắn bất chợt nghe văng vẳng tiếng nhạc Giáng Sinh ở đâu đó, rồi nhận ra những cơn gió se se lạnh thoảng qua như báo hiệu một mùa Giáng Sinh lại về. Lòng bỗng dậy lên những cảm giác khó tả. Cái cảm giác vừa thích thú, hạnh phúc nhưng cũng chen lẫn nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi. Mới đó mà đã 6 năm kể từ ngày ấy. Cái ngày mà lần đầu tiên trong cuộc đời, hắn biết thế nào là thương là nhớ, thế nào là nụ hôn đầu đời. Trải qua biết bao khó khăn theo ơn gọi dâng hiến, thế rồi hắn được nhận, rồi khấn đầu, rồi được đi thực tập mục vụ một năm, trước khi dấn thân trọn vẹn trên đường dâng hiến. Người ta bàn tán thầy xứ trẻ, đẹp, năng động… được nhiều người quý mến. Hắn cũng thấy thế làm vui. Thì ít ra đó cũng là dấu hiệu cho thấy Chúa gọi hắn.

Giáng sinh năm đó, hắn được trao cho nhiệm vụ làm hang đá, trang trí sân khấu và tổ chức chương trình diễn nguyện cho giáo xứ. Vốn xuất thân từ một trường nghệ thuật, cũng như có một chút năng khiếu về tổ chức nên những chuyện như thế đối với hắn dễ như trở bàn tay. Hắn hăng hái làm việc, mời thêm các bạn huynh trưởng giúp đỡ một tay. Nhóm con trai thì làm những việc nặng nhọc như: hàn cắt sắt, dựng hang đá, làm sân khấu... Đám con gái làm những việc nhẹ nhàng hơn: may trang phục hóa trang, tập ca múa cho các em thiếu nhi... Còn một tháng nữa mới tới Giáng Sinh mà không khí đã chộn rộn, người đến kẻ lui vào nhà xứ tấp nập lo chuẩn bị cho ngày đại lễ.

Trong đám huynh trưởng có một em nổi trội bởi cá tính giống con trai. Bất cần, náo nhiệt, thích đá bóng, và nhất là rất “bạo lực”. Thế nhưng, cũng có những lúc em nhẹ nhàng đến bất ngờ. Điều đó khiến hắn chú ý đến em nhiều. Một ngày tình cờ, bất chợt giữa những bộn bề của công việc, hắn chết đứng trước nụ cười của em. Hàm răng khểnh có cái duyên riêng của nó. Hôm con bé đang ngồi may đồ hóa trang ở phòng giáo lý đến 10g đêm, hắn lại giúp xỏ chỉ, khâu nút… chỉ vậy thôi mà đêm đó hắn không sao ngủ được. Tự nhiên hình ảnh cô bé cứ ẩn hiện trong tâm trí.

Thế rồi những ngày sau đó, hắn không còn được tự nhiên như trước nữa. Một cảm giác khó tả làm hắn khó chịu. Hắn cũng cảm nhận thấy bản thân không còn vô tư. Công việc làm hang đá vẫn diễn ra như thường nhưng cảm xúc trong hắn đã có những xáo trộn. Bất chợt hắn nghĩ: Không lẽ mình yêu rồi sao? Mà từ trước giờ có yêu ai bao giờ đâu mà biết cảm giác yêu như thế nào? Nhiều đêm hắn nghĩ chắc là mình say nắng rồi! Hôm dựng bức phông hang đá, hắn đang lụi cụi câu dây điện trang trí, em đến bất chợt, mang theo ly nước, cầm tay hắn, rồi nói: Thầy uống đi! Em nhẹ nhàng lấy tay áo lau mồ hôi trên trán hắn rồi thì thầm: Phải thầy không đi tu là em yêu thầy rồi! Hắn đứng nghệch mặt ra.

24/12 - Đêm Giáng Sinh cũng đến. Ai nấy việc đó. Chương trình diễn nguyện diễn ra trong bầu khí sốt sắng, vui tươi, ai cũng khen xứ có thầy về khác hẳn, vừa hiền, vừa giỏi. Hắn cũng có chút chút vui. Tan lễ, mọi người ra về, các bạn huynh trưởng và những người phục vụ ở lại nhà xứ dự tiệc Giáng Sinh, có cả gameshow tặng quà cho nhau. Hắn tích cực phụ giúp mọi người chuẩn bị bữa ăn. Hắn hai tay mang hai đĩa thức ăn lên phòng khách. Em bất chợt xuất hiện trước mặt, ngay giữa hành lang, rồi đột nhiên hôn lên môi hắn một cái: Em yêu thầy! Đĩa thức ăn rớt xuống đất. Hắn và em ngồi xuống lượm lại, tay chạm tay, nóng ấm… Mấy đứa con gái chạy lại la toáng: Thầy hậu đậu quá…

Cả đêm Giáng Sinh năm đó hắn không ngủ được. Hắn cứ rờ lên môi mãi. Có một chút thích thú, rồi cười thầm… Bóng dáng em cứ ùa về trong tâm trí hắn, chới với, chen lẫn là sợ hãi, tội lỗi. Sáng hôm sau, gom mấy bộ quần áo vào ba lô, hắn xin cha xứ cho về lại nhà Dòng. Không giải thích dài dòng, hắn nói: Nếu cha thương con, nếu cha muốn con giữ được ơn gọi thì xin cho con quay trở về Dòng, ngay lúc này. Con rất biết ơn cha! Thế là hắn vác ba lô quay trở về Dòng trong âm thầm, không từ biệt, không đưa tiễn…

Tối nay, 24/12, vừa dâng lễ xong, đang trở về phòng, thì một cặp vợ chồng trẻ và hai đứa con xuất hiện trước mặt hắn. Chợt nhận ra em. Nhưng em không còn là một cô bé vô tư, mạnh mẽ như trước mà là một phụ nữ nhẹ nhàng đằm thắm bên chồng và hai đứa con. Em cười thật tươi, rồi giới thiệu chồng con. Hắn vui cười chào đón, chúc lành cho cả gia đình: Giáng Sinh vui vẻ! Xin Chúa Hài Đồng chúc lành cho gia đình hai em nhé! Chia tay hắn, hai vợ chồng và hai đứa con tiến lại hang đá mà chụp ảnh. Nụ cười hạnh phúc thể hiện rõ trên khuôn mặt từng người. Hắn đứng đàng xa, quan sát, mỉm cười rồi tự nói với chính mình: Tạ ơn Chúa đã cho con cảm nghiệm được thế nào là yêu, là thương, là nhớ, dù chỉ là thoảng qua…

Đêm Giáng Sinh năm nay, hắn ngủ thật say, thật sâu… Bên ngoài vẫn còn nhiều người rong chơi chụp ảnh, vẫn còn văng vẳng những bài thánh ca:

Bài hát đêm đông chạnh lòng tôi nhớ nhiều. Tà áo Noel thướt tha trong chiều nào. Dập dìu trên đường đi lễ. Lấp lánh sao đêm tuyệt vời. Đẹp thay ôi mùa sao sáng… 

 

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập