BÀ MẸ BẤT HẠNH!

  

Bà nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở thoi thóp…

Tôi giơ cao Mình Thánh Chúa, rồi hô: Mình Thánh Chúa Kitô. Bà ú ớ đáp lại câu “Amen” mà dường như không nên lời. Hai hàng nước mắt chảy trào ra… Bà há miệng rước lấy Chúa như là cứu cánh cho cuộc đời, rồi nhẹ nhàng trút hơi thở sau cùng.

Bà ra đi vào một chiều buồn. Trời âm u, rồi mưa. Dường như ông trời đang khóc cho bà, một người mẹ đáng thương.

Sinh được sáu đứa con, chồng chết sớm, bà  ở vậy nuôi các con khôn lớn, rồi lo thành gia lập thất cho các con. Thằng Hai lấy vợ Sài Gòn rồi về ở rể nhà vợ. Mấy năm sau làm ăn thua lỗ, lại chạy về ở ké nhà bà. Thương tình, bà cắt mấy mét đất để thằng Hai có chỗ xây nhà mà vợ chồng sinh sống. Cô Ba lấy chồng gần nhà, nhưng chẳng bao giờ về thăm mẹ. Thỉnh thoảng chơi số đề rỗng túi, chủ nợ rượt xất bất xang bang lại chạy về núp bóng mẹ. Năm ba bữa êm chuyện, gom góp chút tiền hưu của mẹ rồi về nhà. Thằng Tư, Thằng Năm… rồi Cậu Út cũng lần lượt lấy vợ. Mà cũng chẳng cưới hỏi gì. Vài đứa con dâu từ trên trời rơi xuống mang theo cái bụng bầu, về nhà bà, rồi sinh con, một tay bà lo. Con lớn chưa đầy tháng, đứa con dâu bỏ nhà, bỏ chồng, bỏ con, bỏ lại bà… Vài thằng lại rước thêm những đứa con dâu khác, lại cho ra đời những đứa cháu, bà lại tiếp tục nuôi, rồi chúng lại tiếp tục ra đi.

Rồi các con cũng yên bề gia thất, mảnh đất được chia đều cho sáu anh em. Đứa thì xây nhà, đứa thì bán, để lại cho bà mảnh đất nhỏ với căn nhà cổ xưa… như tuổi của bà.

Chẳng may bà bị tai biến mạch máu não. Lần đầu bà còn cố tập vật lý trị liệu, cũng tạm, bước được vài bước, cũng lân la tự nấu cơm, tự ăn, tự tắm giặt... tự một mình bà. Nhưng đến đợt tai biến lần hai, bà đành phó thác cho số phận, nằm liệt giường. Hai thằng con trai xây nhà cao tầng hai bên vách lá nhà bà, thỉnh thoảng động lòng trắc ẩn lại qua thăm, đút cho muỗng cháo, pha cho ly sữa… còn lại, dù liệt giường nhưng bà cũng cố làm những việc cá nhân, mà dường quá sức cho cái thân già.

Có lần tôi đến trao Mình Thánh Chúa, nhưng căn phòng vẫn tối như bưng, ẩm mốc, bốc mùi khai thối nồng nặc. Mấy cái cúc áo bà mở banh ngực, để lộ những vết lở loét bên trong, tôi nhẹ nhàng cài lại, rồi mới cho bà chịu Mình Thánh.

Cũng có lần tôi dùng quyền chánh xứ, qua nhà hai cậu con trai kế bên đề nghị phải chuẩn bị bàn thờ, rửa mặt mũi cho mẹ mỗi khi cha cho Rước Mình Thánh. Cậu Hai, cô Ba dạ dạ vâng vâng, đứa con dâu xuất hiện được một bữa rồi đâu lại vào đấy…

Hôm cho bà rước Mình Thánh lần cuối, bà ra đi mà hai hàng nước mắt chảy tràn, nhưng tôi lại thấy an lòng. Chẳng biết bà khóc vì còn những uất ức gì nơi tâm hồn, nhưng có lẽ cái chết là một giải thoát cho chính bản thân bà.

Mẹ mất, mấy đứa con tụ họp bàn bạc xem ai là người sẽ đứng ra lo đám cho mẹ. Chẳng hiểu chúng bàn với nhau như thế nào mà thằng Út nổi máu điên ném cái bát ăn cơm thẳng vào đầu thằng anh Hai túa máu. Cô con gái chạy ù xuống bếp vác con dao phay rượt thằng Út… Tao giết mày!!!… Thằng Út trốn biệt tăm. Thằng anh Hai được đưa đi cấp cứu.

Sáng hôm sau, thánh lễ đám tang bà chưa bao giờ lặng lẽ đến thế. Không một giọt nước mắt… Không một sự thương tiếc… Không có sự hiện diện của vài đứa con…

Ba ngày sau, bàn thờ bà được dẹp bỏ. Cái chòi bà đã từng ở được giở tung. Bên ngoài, một tấm bảng nhỏ được treo lên: Cần bán đất gấp! Xin liên hệ số điện thoại 012…

Cuối tháng 10, giáo xứ thông báo mọi gia đình dành thời gian đến nghĩa trang dọn dẹp, làm cỏ, rửa mộ… chuẩn bị ngày lễ cầu cho các đẳng linh hồn. Người người, nhà nhà xin lễ cầu nguyện cho ông bà cha mẹ tổ tiên… Có cả cô Ba, con gái bà, nhét vào tay tôi tờ giấy bạc một trăm ngàn rùi ú ớ: “Cha cầu nguyện cho mẹ con… linh hồn Maria… ấy không phải, linh hồn Têrêsa… hình như không phải, là Anna hay sao đó… Xin lỗi cha con quên mất…”

Sáng 2/11, tôi đến nghĩa trang thật sớm, định thắp vài nén nhang cho ông bà. Bất chợt, tôi nhìn thấy mộ bà. Một ngôi mộ mới đắp, còn nguyên mùi bùn. Mộ mới nhưng hoa đã ủ rủ héo tàn, cây thánh giá ngã qua một bên. Đêm qua có mưa, để cây thánh giá nghiêng ngả, để hoa héo tàn… chứ không phải những đứa con của bà quên mất mẹ… Tôi cố nghĩ như thế.

Bước lại mộ bà, sửa lại cây thánh giá cho ngay ngắn, tôi thắp một nén nhang, rồi cắm vào mộ… hương khói nghi ngút. Bỗng hai mắt nhòe ra, những giọt nước mắt tự dưng chảy tràn… Khóc! Phải, tôi khóc, khóc cho một người mẹ bất hạnh. Nhưng giờ đây, có lẽ bà thật sự hạnh phúc, vì đã làm tròn trách nhiệm của một người vợ, người mẹ…

Tự hứa với lòng, thánh lễ chiều nay, xin được dâng lên Chúa để dành riêng cầu nguyện cho bà, một bà mẹ bất hạnh. Mong hương hồn bà sớm được vui hưởng thánh nhan Chúa…

 Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online: 7
Hôm nay : 312
Tuần này: 462
Tháng này 14,581
Lượt truy cập: 706,883