Tin mừng hôm nay, Thánh Máccô đã miêu tả cho chúng ta một đôi mắt “người mù ngồi ăn xin bên vệ đường”. Cái hay trong cách trình thuật của Máccô nằm ở chỗ, tuy người hành khất bị mù nhưng cái mù ấy vẫn chưa phải là một chấm hết, chưa phải là một vận mệnh chung cuộc cho cuộc đời của anh. Mà từ đây, một ánh sáng mới lại bừng lên trong đêm tối khi người mù bắt gặp được Đấng đầy ánh sáng “Tôi là ánh sáng thế gian, ai theo Tôi sẽ không phải đi trong bóng tối nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống”.

Người hành khất này biết chắc rằng, tự sức mình, anh không thể làm gì cho anh cả. Vì thế khi nghe tin Đức Giêsu Nazaret đi ngang qua nơi anh đang ngồi ăn xin, anh đặt hết lòng tin tưởng và phó thác vào Người. Đó chính là phép lạ xảy ra cho đôi mắt tâm linh của anh trước khi một phép lạ xảy ra cho đôi mắt thể lý. Quả thế, trước đó vì mù nên anh không nhìn thấy, nhưng anh nghe được tiếng của Người. Anh là người thính tai trước tiếng gọi của Đấng Cứu Thế và đặt hết mọi hy vọng vào Người, vì anh biết chắc rằng chỉ có một mình Đức Giêsu mới có thể giải thoát anh khỏi bóng đêm đen tối của sự mù loà, chỉ một mình Đức Giêsu là ánh sáng chân thật có thể chữa lành và làm sáng đôi mắt mù loà của anh. Đôi mắt người hành khất này bị mù, nhưng đôi mắt tâm hồn của anh lại lành lặn, trong sáng và đầy lòng tin.

Như thế cách mô tả của Máccô về đôi mắt tuy có khác với nhiều người, nhưng qua đó thánh nhân dạy cho chúng ta phải biết ý thức về thân phận của mình; vì chỉ khi nào ta nhìn nhận tình trạng đui mù tâm linh của ta thì lúc đó Chúa mới có thể chữa lành cho ta được. “Lạy Thầy, xin cho con được thấy”. Đó là lời cầu xin hằng ngày của mỗi người chúng ta, vì sẽ có những lúc chúng ta không thấy, hoặc cố ý không muốn thấy. Mù loà thể xác, ai cũng nhìn ra được nhưng mù loà tâm hồn, con tim thì không dễ nhận ra. Nên chúng ta hãy xin Chúa xoá cảnh mù loà nơi thể xác và tâm hồn chúng ta. Vì chỉ có “trong ánh sáng của Chúa, chúng con mới nhìn thấy ánh sáng”.

Chúng ta tin rằng, Đức Giêsu không những chữa lành đôi mắt thể xác cho người hành khất Báctimê mà Người còn mở rộng đôi mắt tâm hồn cho anh nữa, để anh có thể nhìn thấy ánh sáng chân lý trường cửu. Quả thế, Báctimê không chỉ nhìn thấy được người, cây cối, mọi vật, nhưng còn hơn thế nữa: qua các sự vật trước mắt, anh đã nhìn thấy được mầu nhiệm của Thiên Chúa, Đấng hằng dìu dắt những ai thiện tâm bước theo Người, làm môn đệ Người. Trước kia, Báctimê là một người hoàn toàn lặn lội trong bóng đêm mù loà, trong sự cô đơn buồn tủi, nhưng nay đã nhận ra một ý nghĩa mới cho đời mình, và đã khám phá ra một tương lai mới.

        Sau khi nhận biết ánh sáng qua việc chũa lành của Đức Giêsu, anh mù Báctimê đã trở nên một mẫu môn đệ lý tưởng. Điều gì đã khiến anh được đề cao như thế? Anh chỉ làm có hai điều, và hai điều này là đủ để trở nên người môn đệ đích thật của Chúa Giêsu. Hai điều đó là: anh bỏ hết mọi sự, ngay cả chiếc áo choàng là tài sản quý giá nhất của một kẻ ăn xin bên vệ đường, để đến với Thầy, và điều thứ hai là đi theo Thầy trên con đường Người đi. Anh từ bỏ mọi sự để đến với Chúa và theo Chúa trên con đường của Chúa, chứ không phải theo Chúa trên con đường riêng của mình.

Cầu nguyện:

Lạy chúa! Chúa đã không ngần ngại đến với chúng con, với ước mong chúng con được bình an, hạnh phúc, để chúng con được trở nên môn đệ của Chúa với lòng hiền hậu và khiêm nhường. Xin cho chúng con biết đưa Chúa vào cuộc đời mình, dám thay đổi bản thân để hoàn thiện hơn, và được làm bạn với Chúa.

Xin cho đôi mắt tâm hồn chúng con được sáng, để chúng con thấy Chúa là tất cả gia nghiệp của đời mình, thấy anh chị em thật dễ mến dễ thương, và thấy mình còn nhỏ bé trong vòng tay yêu thương của Chúa. Amen

Giuse Vũ Trọng Nghĩa, sss

 

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online:
Hôm nay : 0
Tuần này: 150
Tháng này 300
Lượt truy cập: 400