Chúa Nhật 23 Thường Niên

Suy niệm Tin Mừng: (Mc 7, 31-37) 

Chúng ta thường bảo: Không ai có thể sống cô độc lẻ loi một mình, như một hòn đảo giữa biển khơi, hay như một pháo đài biệt lập. Trái lại, chúng ta sống là sống với người khác, trong một cộng đồng, trong một xã hội. Và để cuộc sống chung này được tốt đẹp, chúng ta cần phải tạo lấy những mối liên hệ đầy yêu thương và cảm thông. Tuy nhiên, muốn tạo được những mối liên hệ đầy yêu thương và cảm thông, chúng ta cần phải nói cho nhau nghe, cũng như cần phải nghe nhau nói.

Nói và nghe

Trước hết là hãy nói cho nhau nghe. Ngôn ngữ và tiếng nói chính là phương tiện Chúa đã trao ban để chúng ta truyền đạt những ý nghĩ, những tư tưởng, những ước muốn cho người khác, nhờ đó họ sẽ hiểu chúng ta và cảm thông với chúng ta hơn. Thế nhưng, chúng ta không phải chỉ biết nói, mà còn phải biết nghe. Có biết nghe người khác nói, chúng ta mới ghi nhận được những ý kiến và đóng góp của họ. Bằng không, chúng ta chỉ là những kẻ độc thoại, nói một mình mà chẳng biết có ai lưu tâm đến hay không. Chính vì thế, việc biết nghe nhau nói cũng quan trọng không kém việc biết nói cho nhau nghe. Nói và nghe là những phương tiện, những khả năng giúp chúng ta liên hệ với người khác, nhờ đó tạo được một sự cảm thông chân thành. Nếu không có những phương tiện này, nếu không có những khả năng này, chúng ta sẽ phải mãi mãi sống trong sự cô độc lẻ loi và bị loại trừ.

Người câm điếc qua đoạn Tin Mừng vừa nghe, đã lâm vào một tình cảnh bi đát. Anh ta đau khổ biết bao vì không được nói với ai, cũng như chẳng được nghe ai nói với mình. Anh ta không thể hiểu người khác và người khác cũng khó mà hiểu được anh ta. Cảm thông tình cảnh bi đát ấy, Chúa Giêsu đã chữa anh ta khỏi câm và điếc, để anh được trở lại với cuộc sống xã hội, cuộc sống với người khác. Kể từ nay, anh ta có thể liên hệ với mọi người mà không còn tự ti mặc cảm nữa.

Sống với Chúa và với anh em.

Trong đời sống thiêng liêng cũng vậy, chúng ta không thể sống cô độc lẻ loi, trái lại, chúng ta còn sống với Chúa và với anh em. Vì thế, rất có thể lúc này, mặc dù chúng ta không câm điếc về phần xác nhưng biết đâu chúng ta lại câm điếc về phần hồn, một sự câm điếc thiêng liêng. Chúng ta câm điếc khi chìm đắm trong tội lỗi, không còn lắng nghe tiếng Chúa nói với chúng ta qua lương tâm, qua thiên nhiên, cũng như qua những biến cố xảy đến trong cuộc sống. Chúng ta câm điếc khi không còn dâng lên Chúa lời chúc tụng và cảm tạ tình thương Ngài đã dành cho chúng ta. Chúng ta câm điếc khi con tim đã trở nên chai đá, không còn biết rung động trước nỗi khổ đau của người khác. Chúng ta câm điếc khi không còn lắng nghe, cũng như không còn nói được những lời an ủi và khích lệ người khác. Chúng ta câm điếc khi tự coi mình là một ốc đảo, chỉ biết sống cho riêng mình và tệ hơn nữa, coi người khác là như hỏa ngục, là như một sự quấy rầy và phiền nhiễu.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể!!!

Xin Chúa hãy mở miệng và mở tai con, để con biết lắng nghe và loan truyền Lời Chúa, cũng như biết chia sẻ nỗi khổ đau với những người chung quanh. Chính Chúa đã chữa lành và băng bó các thương tích tâm hồn và thể xác của con. Chúa luôn tha thứ mỗi khi chúng con lỗi phạm và biết quay trở về. Xin Chúa hãy nắm lấy tay con, mở rộng lòng con ra để con có thể đến với Chúa, đến với anh em và những người kém may mắn. Xin Chúa cũng hãy ở với con và dẫn dắt con đi và đừng để con lạc xa Chúa nữa. Con xin trao vào tay Chúa tất cả mọi lo lắng, sợ hãi và thất vọng của con. Xin đưa con vào trung tâm điểm của Trái Tim Thánh Thể Chúa; nơi đó, con được nếm sự ngọt ngào, ngây ngất trong tình yêu của Chúa. Con sẽ yên tâm, bình an và hạnh phúc trong cung lòng Chúa Giêsu Thánh Thể, để mãi mãi miệng lưỡi con hằng cất tiếng ngợi khen Chúa muôn đời. Amen.

Giuse Nguyễn Thanh Tùng, S.S.S.

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online: 12
Hôm nay : 314
Tuần này: 464
Tháng này 18,590
Lượt truy cập: 577,581