Sống điều Chúa truyền dạy

Hôm nay, toàn thể Giáo Hội khắp nơi trên thế giới hân hoan mừng lễ “ Chúa về Trời ”. Trong phụng vụ thánh lễ hôm nay, tôi được nghe các bài đọc liên quan đến ngày lễ. Bài đọc 1 trích sách Tông Đồ Công Vụ kể lại những biến cố xảy ra trước, trong và sau khi Chúa Giêsu về trời. Điều đáng ghi nhận đó là lời Ngài căn dặn các môn đệ: Các con sẽ làm chứng về Thầy tại Giêrusalem, tại Giuđêa, tại Samaria và cho đến tận cùng trái đất.

Tiếp theo đó là bài Tin Mừng theo thánh Matthêu như là sự tiếp nối cho căn dặn này cũng là lời tuyên bố của Ngài : Các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ những điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế.

Lời Chúa năm xưa đã ghi đậm dấu ấn đối với các tông đồ, để sau khi Chúa không còn ở với các ông như trước nữa, các ông đã mạnh dạn ra đi khắp nơi theo hoàn cảnh riêng của mỗi người, mà trung thành với sứ mạng đã được trao phó. Điều quan trọng trong việc để cho Tin Mừng Chúa rao giảng đó được sống mai mãi, hôm nay Chúa cũng đang nói với tôi cũng như với tất cả những ai muốn theo Ngài, muốn trở thành môn đệ của Người.

Đúng là như thế, trong thời gian vừa qua với sự tung hoành một cách khủng khiếp của Covid – 19, những người thành tâm đều nhận ra rằng “ Con người thật là bé nhỏ trước cuộc sống vốn đã hạn hẹp, giờ lại càng hạn hẹp hơn nữa!!!”. Vì vậy, nếu chỉ mải miết tìm lẽ sống cho đời mình ở trần gian này thì thật là tuyệt vọng vô vàn! Mà phải tìm kiếm và sống ở một điều gì khác hơn nữa. Đó chính là giá trị của con người khi có mặt ở chốn trần gian này.

Tôi chẳng may lâm vào cơn bệnh trầm trọng từ cuối năm vừa qua, cũng ngại khi di chuyển đó đây, hầu hết là ở trong nhà để gọi là tịnh dưỡng cho khỏe, vì với căn bệnh đó ra ngoài, đi đây đi đó cũng gặp nhiều rắc rối, phiền phức…đủ đường cho tôi cũng như cho người khác!

Vì vậy, khi được nghe lại lời Chúa mời gọi trong ngày đại lễ hôm nay, tôi cũng muốn làm một điều gì đó để trước hết là thay đổi bầu khí, sau đó là có được niềm vui sống với mọi người, nhất là khi tôi mang danh là “ người sống đời thánh hiến ”. Nhưng rồi sau đó, tôi lại sao mà thấy ngại đến thế? Nhất là khi thấy bầu khí mấy ngày hôm nay, cũng như ngay ngày hôm nay- 24/05-, cho tôi biết là ở khu vực Bình Chiểu, Thủ Đức, Hồ Chí Minh tôi đang ở cũng như những nơi mà tôi dự định đến có tình trạng “ Mưa rào có sấm sét 34. Khả năng có mưa: 100%/ Độ ẩm: 74% / Gió: 13 km/h”

Sau một vài giây phút suy đi tính lại, tôi quyết định: Thôi thì cũng đi, mà đi sớm và về sớm hơn những lần khác để tránh né tình trạng thời tiết được dự báo ở trên. Mọi việc đều trôi chảy, thuận lợi…chỉ có việc ăn sáng gặp trở ngại một chút, nhưng rồi cuối cùng nhờ sự uyển chuyển chẳng theo như dự định, cũng không đến nỗi phải đói!

Lâu rồi không có dịp ngồi nói chuyện với những người quen biết về việc này việc kia, vậy mà chẳng mấy chốc đã hết giờ đã dự định. Dù vẫn còn có nhiều chuyện muốn nói, thôi đành gác lại chờ dịp khác vậy. Khi dắt xe quay đầu ra cổng thì lại gặp một người quen khác vừa tới, vài câu trao đổi cho phải phép, và cuối cùng tôi được biết là người đến báo tin cho những người quen ở đây về một người thân của người này vừa mới qua đời. Nghe biết tin ấy, tôi liền mở lời chia buồn và xin hiệp thông trong lời cầu nguyện trước tôn nhan Chúa vào sáng ngày mai trong thánh lễ, và sau đó là chào tạm biệt luôn, để giờ về được đúng như mong muốn.

Thế là yên tâm vì mình đã làm xong nhiệm vụ. Nhưng trên đường đi, tôi chợt giật mình là người vừa mất đó ở ngay trên đường tôi đi qua, tại sao mình lại không vào đọc một câu kinh, thắp một nén nhang và có lời động viên với những người còn sống nhỉ?

Nhưng rồi tôi chợt nghĩ thôi mất giờ lắm! Hơn nữa, tôi nghĩ rằng, ai biết tôi đi qua đường này mà trách tôi hờ hững chứ? Đúng là chẳng ai biết, nhất là sau  thời gian tôi bị bệnh lại đổi khác quá nhiều, đã vậy lại còn bịt khẩu trang để phòng Covid – 19, ai mà nhận ra? Nhưng mà liệu lương tâm hay tình cảm của con người tôi có chấp nhận sự biện bạch này không?

Tôi còn nghĩ rằng thì mình cũng đã mau mắn sẵn sàng hỏi thăm cũng như dâng lời kinh rồi, còn trách gì được nữa? Thế là quá tốt rồi còn gì nữa? Nhưng thử hỏi “ nghĩa tử là nghĩa tận ”, mình có điều kiện, mình chịu khó bỏ công một chút…thử hỏi có mất mát bao nhiêu so với việc Chúa Giêsu sau khi sống lại đã hiện diện với các tông đồ cho tới 40 ngày và đến nay Ngài mới chính thức lìa xa các ông, nhưng không là mất vĩnh viễn, mà là ở trong trạng thái mới, có như thế mới đúng như điều Ngài đã nhấn mạnh “Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế".

Tôi lại còn nghĩ thêm rằng, tôi không có nhiều thời gian, nếu giả như nhà nằm ngay mặt đường thì thôi ghé một chút cho được đẹp mọi đàng, còn ngược lại thì phải chấp nhận. Khi càng đi tới gần nhà người vừa qua đời, tôi cố nhìn và thấy vắng lặng, không có gì chứng tỏ là người ấy ở khu vực này…Thế là,  tôi yên chí là mình đã cố gắng rồi không phải băn khoăn bàn nhiều nữa! Nhưng khi càng đến gần hơn thì tôi thấy không sai trệch đi đâu được. Người mất đó, nằm ngay bên cạnh đường mà đã không ít lần tôi có dịp ghé vào…

Tôi dừng lại và bước vào nhà giữa sự ngỡ ngàng, ngạc nhiên trong niềm vui của mọi người, nhất là khi ai cũng thấy kỳ này tôi ốm quá chừng!

Sau khi làm các thủ tục xã giao vẫn thường có, tôi ngồi giữa một vòng vây của những người quen biết với biết bao câu hỏi thăm, lời chia sẻ, sự khích lệ, động viên…làm cho câu chuyện dường như cứ muốn kéo dài ra mãi, chẳng muốn ngừng lại, nếu không có phái đoàn tiếp theo đang tế nhị chờ tôi đến trước chưa vào kính viếng, mà còn đang ngồi đó chờ.

Ra về với biết bao luyến nhớ, thân thương…của mọi người. Tôi chợt giật mình, chỉ dừng lại ghé vào trong một vài phút ngắn ngủi thôi mà tôi đã làm được hai việc: Một là đối với người được Chúa gọi về Nước Trời; hai là những người thân của người ra đi cùng những người tôi có liên hệ…

Như vậy, trước sự việc này tôi đã có dịp đón nhận được biết bao nhiêu là điều thân thương của rất nhiều người dành cho tôi. Sự việc đến tôi không thể ngờ, vậy mà lúc trước tôi cứ phân vân, tính toán....  đi hay không đi, sau đó là đến hay không đến.. Giờ thì chắc chắn là tôi đã nhận ra được ý nghĩa và giá trị của việc quên mình một chút sẽ được như thế nào? Mà qua đó tôi còn tin là không chỉ có bằng ấy mà còn về sau này nữa…Nhất là qua sự việc này, ngay những người có mặt nơi đây vẫn lầm tưởng tôi tốt đẹp khi tôi có mặt nơi đây!!!

Bởi vậy, qua đó cho tôi thấy rằng, khi mình sống tốt với mọi người trong thánh ý Thiên Chúa thì chắc chắn là mình không bao giờ bị thiệt. Ngoài ra, qua sự việc vừa diễn ra trong một thời gian ngắn, có nhiều hạn chế… cũng cho tôi thấy là ngay cả khi mình không thu lượm được kết quả … như mình mong muốn đi nữa thì mình cũng không có thất bại ê chề, vì ít ra là chính mình đã thực thi đúng điều Chúa muốn, làm chứng nhân của Chúa, làm người sống Tin Mừng của Chúa trong cuộc sống bình thường, ngay cả khi tầm thường giữa mọi người….

Thiên Quang sss

 

Chẳng lẽ cứ để lỡ hoài?

Mấy ngày hôm nay trên mạng xôn xao về tin một Bé gái lớp 1A1 trường tiểu học Quang Trung đi học sớm song không được vào lớp, bị cô giáo chủ nhiệm phê bình, chụp ảnh đăng trên mạng xã hội.(1) Để trước sự xôn xao này, ngoài việc cô giáo chủ nhiệm phải giải trình lý do tại sao, và hiệu trưởng trường tiểu học cũng phải xem xét đến sự điều hành của mình trong việc giáo dục, mà ngay cả chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng cũng phải quan tâm qua việc tham dự cuộc họp giải trình đó và có ý kiến chỉ đạo rõ rệt!

Sự việc chẳng ai ngờ lại xảy đến, để rồi như một giọt nước tràn ly có rất nhiều bình luận, ý kiến được nêu ra.

Ý kiến thứ nhất là thôi dĩ hòa vi quý, xảy ra ngoài ý chẳng một ai mong muốn…thôi thì giơ cao đánh khẽ, cho yên mọi chuyện! Ý kiến này không có nhiều lắm!

Ý kiến thứ hai, có vẻ tiêu cực cho rằng muốn tốt cho con cái mình mà không chịu theo cái chung…thì lập trường riêng mà dạy cho được như ý, hay là đề nghị người mẹ phản ánh đó nên đem con về nhà mà dạy riêng… Ý kiến này cũng không có nhiều cho lắm!

Ý kiến còn lại thì nhiều và gắt gao hơn, như là phạt thật nặng, như là cho ra khỏi ngành…như là cho cô giáo này không có tâm, không có tình thương, nhất là một đứa trẻ còn non nớt, hay là quá cứng nhắc, quá máy móc… nhất là phải có biện pháp làm sao để cho người khác thấy sợ mà không dám đi vào con đường ấy nữa…

Ai cũng hay, ai cũng có lý, ai cũng phải…chẳng có ai sai trái cả, kể cả cô giáo chủ nhiệm, cũng như ban giám hiệu của nơi để xảy ra sự việc quá đau lòng này!

Để phải khen ông chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng đã kịp thời chấn chỉnh sự việc, ngay cả sự việc mà người mẹ trẻ thiếu hiểu biết, vì nóng vội sự việc xảy ra mà tung lên mạng “ báo động ” thay vì trình báo cho ban giám hiệu được rõ mà sửa sai, trong khi ấy nhiều người đã quên là trước đó có tới 07 em khác đã bị chụp hình và tung lên trên Zalo rồi! Cho nên, đứa trẻ này được giải trình là không phải bị đội cờ đỏ đuổi ra ngoài cổng trường mà đứng với cơn nóng gay gắt như thế! Mà được mời vào lớp học đàng hoàng?

Đối với tôi khi đọc đi đọc lại sự việc đã “ lỡ xảy ra ” cùng những lời bình luận và các ý kiến đầy bức xúc, đóng góp để giải quyết sự việc, một sự việc xảy ra trong vấn đề hướng dẫn cũng như giáo dục một con người, để ngày mai trở thành một người hữu ích cho xã hội…Tôi thấy, đây là một điều đáng tiếc và “ quá đáng tiếc!”

Do đó, trước hết trong việc “ giáo dục ” cần phải lấy lại tinh thần “trân trọng”, vì đây là một thiên chức cao quý để đào luyện một con người nên tốt, chứ không phải là tình trạng coi thường đến mức độ bi đát, mà có thời người ta đã lầm tưởng “ Nhất y nhì dược, tạm được bách khoa, bỏ qua sư phạm!” hay là “ qua loa sư phạm…”, tệ hơn nữa là “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” 

Đúng là như thế, thời trai trẻ của tôi cách đây hơn 50 năm, khi còn thi tú tài phần 1, phần 2…Sau đó, nếu ai có khả năng thi lên cao hơn, và ai đó được trúng tuyển vào sư phạm, bậc tiểu học thôi…là cả làng, cả xóm bàn tán về con người ấy, về gia đình ấy với một lòng kính trọng không biết kể sao cho hết… 

Đúng là như vậy, như ông bà vẫn thường nói “ giấy rách giữ lấy lề…”  hay là “ đói cho sạch rách cho thơm…”, nhất quyết không bao giờ làm ẩu, làm chuyện bậy bạ…Những gia đình có người được đứng vào hàng ngũ này thật là hãnh diện, và luôn chú tâm sống làm sao để sự quý trọng mà mọi người dành cho bị nhạt nhòa, bị sứt mẻ…

Vì được tôn trọng cũng như nhận biết sứ mạng cao quý của mình, như người xưa đã đề cập “ Quân, sư phụ ”, cho nên những người mang thiên chức này mà tôi đã đi qua trong thời gian làm cậu học trò đều có một cái “ tâm ” thật sự. không chỉ là người truyền đạt kiến thức, kinh nghiệm cho học trò của mình, mà còn hết lòng sống với nền đạo đức của ông bà cũng như của tôn giáo…

Với cái “ tâm ” như vậy, thì thầy cô không có sự tính toán hơn thiệt, miễn sao học trò hiểu bài, tiếp nhận được bài học cũng như những sự chỉ dẫn để làm sao sống trong niềm vui xóm làng mà các học trò đang có, cũng như tình yêu đối với đất nước, đối với dân tộc, và đối với cả mọi người trên thế giới…qua những bài học trong môn “ công dân giáo dục” đượm thấm tình nghĩa… Tôi thấy như lúc đó thầy cô không đặt nặng vấn đề kinh tế hay về một lợi nhuận nào…Tất cả tập trung cho những học sinh thân yêu được trao phó cho mình làm sao nên người.

Có lẽ, ngày hôm nay chúng ta vô tình coi nhẹ, hay là coi thường cho nên nó đã dẫn đến nhiều chuyện đáng tiếc, đáng buồn trong đời sống thầy cô cũng như nơi các em học sinh! Chẳng hạn như là chuyện xảy ra ở tỉnh Hòa Bình đang được xét xử trong thời gian vừa qua, cùng theo đó là chuyện xảy ra ở tỉnh Sơn La…!!!

Và mới đây lại thêm một chuyện nữa xảy ra ở Trường Tiểu học Hoàng Quốc Việt, TP Quy Nhơn), giữa một em học sinh lớp 3, với giáo viên chủ nhiệm của em. (2)

Và giờ lại có thêm một trường học nữa ở ngay thủ đô Hà nội đã đóng cửa lớp khiến học sinh phải "đội nắng" chờ phụ huynh tới đón! Và kết quả là “Học sinh vạ vật chờ người nhà đến đón trong cái nắng gay gắt.” (3)

Bởi vậy, muốn nói gì thì nói, việc cần điều chỉnh ngay bây giờ với mọi người là cái “ tâm ” của mình. Từ cái tâm này mà dẫn đến những điều tốt đẹp khác; không có cái tâm này thì muốn nói gì, muốn làm gì…cũng đều là “công dã tràng” hết!

Nhờ có cái tâm, mà con người biết xây dựng những điều tốt đẹp cho chính mình và tạo dựng cho người khác, vì như ông bà đã nhấn mạnh “ gieo gió thì gặt bão…” hay là “ gieo điều thiện sẽ gặt những điều tốt lành…”, cho dù ngay khi mình gieo những điều tốt lành mà có gặp những sóng gió, phong ba, bão táp…đến đâu, thì cũng không làm cho mình thất vọng, nản chí, vì ngay trong tâm mình đã nắm chắc những điều tốt lành rồi. còn ngược lại, mình chỉ biết gieo rắc những tai họa, làm những điều chướng tai gai mắt, hay có những hành động kỳ đà cản mũi…thì cho dù mình có vẽ vời những từ hoa mỹ đến mức độ nào…thì cũng không xóa bỏ được cái bản chất xấu xa, tội lỗi của chúng!

Đừng quên một điều căn bản đó là “ mình muốn người khác làm điều gì cho mình, thì mình hãy làm điều đó cho người khác…”. Có thể khi ta suy nghĩ và làm những điều như thế, người ta cho là mình bị “ Mad ” như một giáo viên ở tỉnh Hòa Bình trong lần bị tòa án chất vấn vừa qua đã bày tỏ “ Người ta ai cũng gù, mà mình đứng thẳng sẽ bị coi là dị tật…!”.(4)

Không sao hết, chân lý, lẽ phải, sự thật…mãi là như thế! Chính Đức Giêsu Kitô đã khẳng định mạnh mẽ khi đến trần gian này, cho nên, ngay cả khi Ngài bị những người đứng đầu tôn giáo thời đó loại bỏ quyết liệt vì họ bị đụng chạm bằng cách kết án “ Đóng đinh vào thập giá..”, Ngài vẫn giữ nguyên và đi cho đến cùng, để chân lý ấy còn tồn tại và rực sáng cho đến ngày hôm nay.

Thiên Quang sss

(1) https://thanhnien.vn/giao-duc/phai-dung-giua-troi-nang-vi-di-hoc-som-ra-cong-truong-do-so-co-giao-phe-binh-1227242.html

(2) https://www.tinmoi.vn/phu-huynh-tung-anh-len-mang-xa-hoi-to-cao-giao-vien-chu-nhiem-danh-bam-tim-hoc-sinh-lop-3-011549821.html

(3) https://www.doisongphapluat.com/tin-tuc/tin-trong-nuoc/chu-tich-ha-noi-yeu-cau-kiem-tra-vu-truong-khoa-cua-lop-hoc-sinh-doi-nang-cho-phu-huynh-den-don-a324280.html

(4) https://kenh14.vn/nhung-phat-ngon-bat-ngo-cua-cac-bi-cao-trong-vu-xet-xu-gian-lan-diem-thi-o-hoa-binh-20200516093024968.chn

 

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online:
Hôm nay : 0
Tuần này: 150
Tháng này 300
Lượt truy cập: 400