ĐỨC KI-TÔ ĐÃ PHỤC SINH

(Chúa Nhật Phục Sinh)  

Tin mừng: (Ga 20, 1-9) 

Suy niệm:

Biến cố Đức Giêsu phục sinh khởi đầu bằng hình ảnh ngôi mộ trống. Sáng sớm ngày thứ nhất, bà Maria Macdala đi ra mộ chỉ mong để ướp xác Chúa lại cho chu đáo hơn, để hoàn tất việc táng xác đã làm vội vàng vào ngày trước lễ Vượt Qua. Những lo buồn và sợ hãi của cuộc thương khó còn như bóng mây u ám che phủ tâm hồn. Nói cách khác, bà đến mồ chỉ để tìm lại một xác chết.

Khi nhìn thấy ngôi mộ trống trơn, bà khó có thể nhận ra Chúa đã sống lại. Mầu nhiệm phục sinh còn đang vượt quá những suy nghĩ và xác tín của bà. Điều duy nhất bà nghĩ tới là “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ, và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

Còn Phêrô? Ông chạy đến mồ, quan sát những gì đã xảy ra và tìm cách biện minh: Tại sao thế này và tại sao thế nọ? Với một tâm trạng như thế, ông cũng khó có thể nhận ra Chúa đã sống lại.

Sau cùng là thái độ của Gioan. Ông yêu thương Chúa Giêsu và biết rằng Chúa cũng rất yêu thương ông. Tình yêu của ông được biểu lộ nhất là trong những giờ phút sau hết của Chúa Giêsu. Ông đã theo chân Chúa trên con đường thập giá cho đến phút cuối cùng và chỉ trở về nhà với Mẹ Maria sau khi đã chôn cất Chúa. Kinh nghiệm cho thấy khi yêu thương ai, chúng ta luôn nghĩ đến người ấy, luôn cảm thấy sự hiện diện của người ấy trong cuộc đời mình, Với cái nhìn đó, Gioan đã dễ dàng nhận ra sự kiện Chúa đã sống lại: “Ông đã thấy và ông đã tin.”

Ngôi mộ trống không phải là bằng chứng Đức Giêsu phục sinh nhưng là dấu chỉ giúp các môn đệ nhớ lại những lời tiên báo về cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa.

Gioan chạy ra mộ, chứng kiến sự việc và thầm tin vào lời Đức Giêsu. Trên hết, tin mừng phục sinh khởi đi từ lòng tin tưởng vào lời hứa của Chúa Giêsu. “Hãy nhớ lại điều Người đã nói với các bà hồi còn ở Galilê, là Con Người phải bị nộp vào tay phường tội lỗi, và bị đóng đinh vào thập giá, rồi ngày thứ ba sống lại”

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, cuộc thương khó của Chúa có lẽ vượt sức chịu đựng của các môn đệ và những người thân tín. Và nếu chỉ dừng lại ở cuộc thương khó, có lẽ cuộc đời thật bi đát. Nhưng dưới ánh sáng và vinh quang phục sinh, các môn đệ được bình an, tìm được nguồn hy vọng và sức sống mới. Niềm đau mất mát và nỗi buồn chia xa giờ đây được thay thế bằng niềm vui hội ngộ và hy vọng sự sống vĩnh cửu.

Lạy Chúa, bình an và niềm vui phục sinh là sức mạnh và động lực cho chúng con trên những bước thăng trầm cuộc sống. Từ đây, chúng con không tránh né đau khổ và cũng không để khổ đau ghì chặt mình trong thất vọng. Ước gì khi sống niềm vui phục sinh của Chúa, chúng con không tìm quên trong thất vọng nhưng tìm kiếm ý nghĩa đích thực của cuộc sống, được bình an trong tâm hồn và tràn đầy niềm hy vọng bước theo Chúa ngày một gần hơn. Amen

Tịnh Lam, sss

“BÌNH AN CHO ANH EM”

(Chúa Nhật 2 Phục Sinh)

Tin mừng: (Ga 20, 19-31)

Suy niệm:

“Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”. Với câu tuyên bố nhiều nghi nan và đầy tính thách thức ấy, Tôma thường bị xem như là đại diện cho những kẻ kém lòng tin. Tuy nhiên, tiến trình dẫn đến đức tin của Tôma quả là một tiến trình đặc biệt. Thật ra, trước sự kiện Đức Giêsu sống lại, Tôma không phải là người duy nhất trong số các môn đệ tỏ ra nghi ngờ và hoang mang. Có những môn đệ chán nản bỏ về quê sau khi đã được nghe các chứng nhân kể lại việc họ đã gặp Đấng Phục Sinh.

Đằng sau lời tuyên bố đầy tính nghi nan và thách thức của Tôma, ta c&oacut