Lễ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA –A

Chúa dưỡng nuôi con người

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng con vẫn thường nghe nhiều người nói là “ Ăn cái gì thì sẽ bổ cái ấy”, và nhiều người đã nghe và làm theo, không biết kết quả tới đâu? Nhưng cho đến nay thì câu nói này chưa thấy có mấy ai đả phá, coi thường hay vứt nó vào sọt rác! 

Chắc chắn lời nói đó có một điều gì đó hiệu nghiệm cho nên mới tồn tại lâu bền được đến như vậy. Từ câu nói đạt nhiều ích lợi trong đời sống bình thường của con người, để qua đó giúp chúng con liên tưởng tới điều Chúa nói ngày xưa mà hôm nay được Giáo Hội nhắc lại trong đại lễ kính Mình và Máu Thánh Chúa: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì sẽ được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết”

Nhưng, trước những lời quả quyết của Chúa, dân Do Thái đã có phản ứng thật là mạnh mẽ cũng như tỏ dấu phản đối quyết liệt “Người Do thái liền tranh luận sôi nổi với nhau.” Sở dĩ có tình trạng này, vì Họ không thể nào tin được vào điều Chúa bày tỏ, khi nói: "Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?”

Để rồi sau đó, Chúa phải giải thích cũng như dùng một sự ám chỉ và sự so sánh nhằm giúp cho họ nhận ra điều chính yếu mà được hiểu rò ràng, tường tận hơn “Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”

Và hơn thế nữa, điều cần nhất mà họ phải nhìn ra, đó là “Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”

Cho nên, chính vì vậy, điều Chúa nói và sau đó là thực hiện mới có ý nghĩa và giá trị tới muôn đời “vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy.

Dĩ nhiên, chúng con biết rằng để đón nhận được điều khác lạ này không phải là một chuyện đơn giản và dễ dàng! Muốn là được ngay, mà phải trải qua biết bao giai đoạn suy đi nghĩ lại cùng sự đánh đổi, cộng với những hy sinh, mất mát, hay cả những thiệt thòi, và cả những ấm ức, tức tối tràn ngập trong con người nữa…mới tạm có được một phần nhỏ bé nào đó!

Để rồi, trong bữa Tiệc Ly trước ngày Chúa trao ban mạng sống của Ngài cho chúng con qua cái chết nhục nhã trên thập giá, các Tông Đồ mới lờ mờ hiểu được những Lời Chúa đã nhấn mạnh khi xưa, nay đang dần dần được tỏ hiện, khi Chúa cầm lấy bánh mà nói “ Đây Mình Thầy hiến ban cho anh em ” cũng như khi Chúa cầm chén rượu trao cho các ông và nói “ Đây là Máu Thầy đổ ra vì anh em …” và nhất là khi Chúa nhấn mạnh “ Không có tình yêu nào cao cả cho bằng chết vì người mình yêu..”. Cho nên “ anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em ”, bằng cách “ anh em hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy…”

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, nhờ ơn Chúa thương cùng với tác động của Chúa Thánh Thần, các tông đồ đã nhận lãnh ơn sức sống mà Chúa để lại cho các ông cũng như cho mọi người. Chính nhờ sự cảm nghiệm một cách sâu sắc này, mà các tông đồ đã mạnh dạn bước theo Chúa đi cho đến cùng để sức sống thần linh Chúa ban được đến và phát triển mạnh mẽ nơi con người, bất chấp những chống đối, phỉ báng, kể cả những loại trừ, ghét bỏ như dân Do Thái ngày xưa khi nghe Chúa đề cập đến điều này

Vì ngoài Chúa ra, không có một ai có thể đem lại sức sống thần linh, vĩnh viễn cho con người, dù người ta đã tìm đủ cách, bằng những phương tiện mà con người có thể có được “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì sẽ được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết…”

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, tin vào kinh nghiệm quý báu của các Tông Đồ để lại cùng biết bao gương sáng của các thánh và bậc cha ông, chúng con luôn một lòng một dạ sống gắn bó với Chúa, nhất là với Chúa Giêsu Thánh Thể, như vị thánh được mênh danh là tông đồ của Thánh Thể, cha thánh Eymard, ngài đã nhấn mạnh “ Chỉ cần 15 phút bên Chúa Giêsu Thánh Thể, bạn sẽ lấy lại tất cả mọi sự cần thiết… ”

Điều này cho chúng con thấy rất rõ là trong thời gian đại dịch Covid – 19 vừa qua. Chúng con phải sống trong sự cách ly, không được đến nhà thờ tham dự thánh lễ như thường lệ, chúng con chỉ được tham dự thánh lễ Online, và dĩ nhiên, đón nhận Chúa Giêsu Thánh Thể, cũng dưới hình thức thiêng liêng. Đây là một sự mất mát, thiếu hụt rất to lớn, nhưng qua lời kinh “ Rước lễ thiêng liêng” đã giúp chúng con có cơ hội thật là tốt đẹp mà đón nhận một điều ẩn dấu không thể nào ngờ được khi chúng con đọc và gẫm suy “Lạy Đức Chúa Giêsu, con tin thật Chúa con ngự trong Phép Mình Thánh, con kính mến Chúa con trên hết mọi sự, cùng ước ao chịu lấy Chúa con trong linh hồn con. Song le bởi vì bây giờ con chẳng có thể mà chịu Chúa con cho thật được, thì xin Chúa con ngự vào linh hồn con cách thiêng liêng vậy, chẳng khác gì như Chúa con đã ngự vào thật, thì con xin ẵm lấy cùng hợp làm một cùng Chúa con cho trọn, xin Chúa con chớ để cho con lìa bỏ Chúa con bao giờ. Amen.

Tuy rằng, chúng con đã được Chúa chuẩn bị và sắp sẵn để chúng con được sống trong ơn nghĩa của Chúa qua bí tích Thánh Thể nhiệm mầu, nhưng chúng con vẫn không sao tránh khỏi những sự lơ là, coi thường, hờ hững… nhất là khi gặp những khó khăn, thử thách trong cuộc sống hôm nay. Vì thế, cúi xin Chúa gia ân, rộng lượng mà tha thứ cùng trợ giúp chúng con luôn mãi trong mọi hoàn cảnh, để chúng con luôn một lòng một dạ vững tin vào Lời Chúa đã dạy “"Thật, tôi bảo các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu con Người, các ông không có sự sống nơi mình.”

Để nhờ đó, chúng con được sống trong ơn nghĩa ngay từ cuộc sống này “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy.”

Thiên Quang sss

Sống đời kitô hữu trong ơn gọi dâng hiến

Khi Chúa Giêsu đến trần gian thi hành sứ mạng “ Cứu Độ muôn dân”, Ngài đã trải qua nhiều giai đoạn sống như con người. Đến khi Ngài bắt đầu bước vào công việc chính yếu, Ngài ra đi loan báo Tin Mừng khắp đất nước Do Thái, nơi mà Ngài sinh ra. Cùng với việc rao giảng sứ mạng, Ngài cũng không ngừng tìm cách thu nhận những người cùng cộng tác để sứ mạng này được lan rộng và tồn tại về lâu về dài. Và nhất là để cho chương trình “Cứu Độ” này được thành toàn trọn vẹn.

Giữa biết bao con người Ngài gặp gỡ, chắc chắn, Ngài đều bày tỏ ý định tốt đẹp này. Nhưng, số người nhận biết, tin và bước theo Ngài không có mấy ai! Chỉ có một số rất ít nhận biết và mau mắn đáp trả cho lời mời ấy “ Hãy theo Ta…”.

Sở dĩ có điều này, là vì Chúa còn đầy xa lạ! Giáo lý của Chúa lại không giống như lời các ngôn sứ, các tiên tri mà người ta vẫn học từ lâu. Vì vậy, nếu không có sự tương đồng, sự ham muốn, sự khao khát cùng sự nhạy bén lớn hơn lời các ngôn sứ, các tiên tri…để có thể mau mắn nhận ra nơi Chúa Giêsu có thể đáp ứng được sự mong muốn này… thì làm sao các ông lại sẵn sàng dám bước theo Chúa, hay coi đó như là một sự đánh đổi không có gì có thể so sánh được…?

Do đó, theo Chúa ngoài tấm lòng nhiệt thành, sốt sắng… còn đòi phải có sự kiên trì, sự bền lòng để có thể vượt qua được những khó khăn phát sinh nơi chính bản thân, cũng như nơi người khác hay như hoàn cảnh tác động đến… Mà qua một thời gian sau này họ đã phải đối diện biết bao điều xảy đến… Để cuối cùng nhiều khi chỉ còn là ê chề, phũ phàng.., vì giờ đây đối với họ không thể nào chấp nhận được, họ phải ngậm ngùi giã từ, phải buông bỏ…ý định tốt đẹp thuở ban đầu đã xẹp xuống như trái bóng bị xì hơi…!

Nhìn những người một thời sát cánh bên mình, nay lần lượt giã từ, Chúa buồn biết bao nhiêu, để rồi không sao được, Chúa đành phải thốt lên với một số ít còn lại đang trong tâm trạng chần chừ, phân vân“ Phần các con, các con có muốn bỏ Thầy không?”

Chẳng những thế, sau đó Chúa bắt đầu tập việc cho các ông làm như Chúa đã làm. Trong bước tập việc này thật là oái oăm, nhiêu khê! Các ông không được Chúa trang bị gì hết như theo lẽ thường của con người, ngoại trừ những gì các ông đã được nghe, đã được nhìn thấy từ nơi Chúa cứ thế mà bắt chước.

Tuy chẳng có gì để được bảo vệ cùng sự an tâm khi lên đường bắt tay vào việc, nhưng cuối cùng các ông cũng thu lượm được những kết quả tốt đẹp.

Nhưng sự tốt đẹp này không có ở với các ông được bao lâu, khi Chúa đẩy các ông tiến thêm bước nữa, đó là đối diện với biển khơi đầy sóng gió hãi hùng, trong khi ấy Chúa lại bình tĩnh ngủ, khiến cho các ông phải hoảng sợ mà chạy đến với Chúa để cầu cứu. Vậy đó, Chúa lại còn trách các ông “ Sao lại nhát thế?”

Chưa hết, Chúa còn dồn các ông vào thế bí khi đám dông theo Chúa đã ba ngày, giờ đây lại ở trong hoang địa, Chúa nói với các ông “ Hãy cho họ ăn ” Và các ông làm ngay một con tính nhẩm trình cho Chúa được rõ “ mua cho bằng này người ăn tới 200 đồng bạc cũng chẳng đủ!”. Mà Chúa và các ông lấy đâu ra đủ 200 đồng bạc đây?

Đủ chuyện hết, vậy mà đến lúc Chúa lại tỏ bày điều chẳng tốt đẹp chút nào khi nói “ một người trong các con sẽ phản bội Thầy…”, Cũng như khi nói thẳng với Phêrô “ Đêm hôm nay, khi gà chưa gáy con đã chối Thầy ba lần…”

Ngoài ra, Chúa còn làm sụp đổ mọi niềm hy vọng đang rực sáng nơi các ông, khi Chúa để cho người khác bắt, kết án và chết nhục nhã trên thập giá, chẳng bù cho việc Lazaro chết trước đó tới 04 ngày mà vẫn được Chúa cho sống lại!

Kể lại những giai đoạn thử thách mà các tông đồ phải trải qua, chúng ta ngẫm nghĩ kể ra các ông “ trung thành ” với Chúa thật là sâu đậm! Để rồi sau những giây phút chao đảo, kể cả rối loạn, bàng hoàng…các ông dần dần đã bình tâm qua việc quy tụ nhau cùng với Mẹ Maria cầu nguyện để nhận ra điều Chúa muốn các ông phải làm trong lúc này. Và các ông đã nhận ra được điều các ông cần phải làm để có được Giáo Hội như ngày hôm nay.

Từ hình ảnh kể ở trên, để mỗi người chúng ta nhìn lại con đường theo Chúa của chúng ta trong cuộc sống hôm nay. Chúa ta đừng có bao giờ mơ mọi ngày đều tốt đẹp như mình mong ước! Cho nên, bao lâu ta còn sống thì bấy lâu ta còn phải nỗ lực chiến đấu không ngừng!

Chiến đấu với chính bản thân ta qua sự tự cao tự đại về con người của mình, qua sự nương nhờ, ỷ lại, thích dựa dẫm hay núp bóng… vào người khác…

Chiến đấu với người khác qua những sai trái người khác gây ra, để ta biết mà điều cho đúng, cho phải.., cũng như không để cho mình bị dây dưa, liên lụy vào những điều bất chính ấy hay một cách nào đó tương tự! Bên cạnh đó cũng phải kể tới những sự khiêu khích, những sự khuấy động, ầm ĩ… làm cho ta tự ái mà giận dữ, sửng cồ lên, mà vô tình mất bình tĩnh bị sụp bẫy một cách thảm thương lúc nào chẳng hay!

Chiến đấu với môi trường chung quanh dưới muôn hình muôn vẻ… mà từ rất lâu ta cứ tưởng là mình biết hết mọi sự, hay cứ nghĩ rằng với sức của ta làm chẳng có thua bất cứ một ai, mọi việc chỉ nằm gọn trong bàn tay! Nào ngờ, chính mình lại giết mình vì cái ảo tưởng viễn vông không có hồi kết…

Cho nên, cuộc đời là một bài học vô cùng đắt giá, để giúp ta có vốn sống cũng như có những kinh nghiệm vô giá hiếm mấy người có được giúp cho ta sánh bước với mọi người.

Vì vậy, đừng vội vàng phủ nhận, chối từ chúng, hay là đổ tại người này người kia mà mình đạp đổ kho tàng hữu ích đang ở nơi mình, cũng như đang đến với mình.

Do đó, ta cần nhận ra điều Chúa mong muốn nơi ta qua các biến cố, sự kiện to lẫn nhỏ xảy tới, như Lời Ngài đã quả quyết “ Ơn Ta đủ cho ngươi…”

Thiên Quang sss

 

 

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online:
Hôm nay : 0
Tuần này: 150
Tháng này 300
Lượt truy cập: 400