MẤY TRÁI MÍT TỐ NỮ CỦA BA

 

Con đi tu.

Má ôm con khóc.

Ba lặng lẽ bước ra sau vườn.

 

Từ ngày con đi tu, bá má rơi vào cảnh thiếu thốn, phải chắt chiu tiết kiệm từng đồng vì thu nhập chính của gia đình đã không còn.

Trước ngày con được vào Tập Viện, má gọi điện lên hỏi:

-      Má có phải vào Dòng biếu cha giáo ít tiền để cha quan tâm con hơn không?

-      Nhà tu mà má cứ nghĩ như ngoài đời vậy. Không cần vậy đâu má. - Con cười.

Sau ngày khấn, con về thăm nhà, mang theo thư mời đóng góp Xây dựng Nhà Dòng. Ba má nhìn nhau tự nhủ: “Thì mình cho Chúa cả đứa con duy nhất, giờ có còn gì mà không tiếc với Chúa nữa!”

Rồi con đi.

Đã mấy tháng con không về thăm nhà.

Sau vườn có cây mít tố nữ sai trái. Ba hái dành dụm cả tuần được hơn một bao, rồi lặn lội hơn 80 cây số lên Dòng thăm con, nhân dịp đó cũng biếu các cha mấy trái mít quê nghèo.

Vừa đến trước cổng nhà Dòng, bỗng đâu một đứa bé từ trong hẻm chạy ào ra đường, ba thắng gấp, té nhào xuống đất. Mấy trái mít như biết đùa, đua nhau ùa ra khỏi bao để trốn chạy, lăn tràn ra khắp mặt đường. Chẳng quan tâm đến tay chân bê bết máu, ba vội vàng gom mấy trái mít trở lại bao như thể sợ tình yêu thương dành cho con chạy mất.

Tiếng chuông cổng reo lên. Thầy quản lý ra mở cổng.

-     Trời đất ơi! Tay chân ông cố sao mà máu me không vậy nè. Để con lấy bông gòn băng lại cho. Nhiễm trùng chết!

-     Không sao đâu thầy. Chỉ té nhẹ thôi. Con ở quê làm rẫy tay chân chảy máu là chuyện thường. Một lát nữa là máu khô. À! Con có mấy trái mít tố nữ nhà trồng, biếu quý thầy, quý cha ăn lấy thảo.

-     Ối trời! Bữa nay có lộc ăn mít. Hồi sáng mới có người cho hai trái mít Thái to đùng, giờ ông cố cho thêm cả bao mít tố nữ. Mít của ông cố trồng chắc ngon hơn mít Thái rồi. Thời buổi này mít Thái toàn thuốc không, ăn cũng sợ lắm. Cám ơn ông cố. Quý hóa quá!

Thầy báo tin có ba đến thăm, con mừng rỡ ra đón tiếp. Vừa gặp mặt con, ba nói:

-     Má con nhớ con, biểu ba lên thăm con. Sao lâu nay con không về thăm ba má?”

-     Dạ, con bận học! - Rồi hai cha con để lại bầu khí im ắng như những khi cùng ăn cơm ở nhà.

Thăm con được vài phút, chưa kịp uống ngụm nước, tiếng chuông báo đến giờ kinh, ba lấy từ trong túi ra một cuộn mấy tờ vé số, được cột cẩn thận bằng một sợi dây thun. Gỡ cuộn giấy vé số, ba lấy ra ngoài tờ giấy bạc năm trăm ngàn, đưa cho con, rồi nói:

-     Cái này là của ba má đóng góp chút ít cho việc xây dựng nhà Dòng.

-     Sao ba mua vé số làm chi? Đã không có tiền rồi!

-     Thì lỡ may trúng số, ba má có nhiều hơn để đóng góp cho nhà Dòng. Ba má chỉ có nhiêu đây, con gửi cho cha. Thôi ba về, con vô đọc kinh kẻo trễ.

Ba quay lưng ra về. Cái áo trắng bạc màu còn dính đầy máu. Hai ống quần bên thấp bên cao, chỗ đầu gối lủng một lỗ, nhìn thấy cả máu ở phía trong. Con xót lòng, quay mặt đi cố giấu những giọt nước mắt.

Chiều. Các thầy khui mấy trái mít ra ăn tráng miệng.

-     Trời! Mít gì mà toàn xơ không vậy nè! Cả bao mít chỉ được có một đĩa - Giọng ngạc nhiên của ông thầy quản lý.

-     Thôi bổ hai trái mít Thái ra ăn cho rồi!

Đĩa mít tố nữ của ba đặt cạnh đĩa mít Thái vàng ươm, để chính giữa bàn cơm. Mọi người nhìn nhau chẳng ai nói gì. Con cúi gầm mặt xuống đất. Lòng con bỗng dưng giận ba kinh khủng. Phải chi ba đừng lên đây!

Tối. Chầu Thánh Thể.

Nhìn vào Thánh Thể Chúa trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn nến, bỗng hình ảnh của ba má hiện lên trong con. Con đã quá thờ ơ trước tình yêu vô bờ bến của ba má. Cả một bao mít chỉ được có một đĩa, nhưng đó là tất cả gia tài tình yêu mà ba má có thể dành cho con. Một lời nói đâu đó bỗng vang lên bên tai con: “Phải cố gắng tu cho tốt, vì đó là món quà tốt nhất mà con có thể làm để báo hiếu cho ba má.”

Hai mắt con bỗng nhòe đi, nước mắt chảy xuống khóe miệng. Mặn đắng. Con ngửi thấy mùi mít tố nữ thoảng qua.

Tạ ơn Chúa vì con còn có ba, có má, để hờn, để giận, để yêu và để thương.

 

Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online: 3
Hôm nay : 838
Tuần này: 2,679
Tháng này 11,879
Lượt truy cập: 633,784