BÍ TÍCH THÁNH THỂ VÀ MẸ MARIA

 1. Đức Maria là người nữ Thánh Thể:

Vì lòng yêu mến Mẹ Maria, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II không những đã giáo huấn chúng ta về Mẹ Maria một cách súc tích và đầy đủ trong thông điệp Mẹ Đấng Cứu Thế (Mater Redemptoris), mà còn có những tư tưởng và sáng kiến rất độc đáo trong tông thư Tràng Hạt Mân Côi của Trinh nữ Maria (Rosarium Virginis Mariae). Trong thông điệp về bí tích Thánh Thể, Đức Thánh Cha để dành chương cuối cho Mẹ Maria và dạy chúng ta học yêu mến Thánh Thể nơi trường học của Đức Mẹ. Ngài đã gọi Đức Maria là người nữ thánh thể (femme eucharistique); nhận ra nơi con người và cuộc đời của Mẹ một tương quan rất sâu sắc và mật thiết với Chúa Kitô Thánh Thể.

Trong tông thư Rosarium Virginis Mariae, Đức thánh cha đã sáng kiến ra năm mầu nhiệm ánh sáng, và đã đặt vào đó mầu nhiệm Thánh Thể. Ngài muốn cho tất cả chúng ta hãy cùng với Mẹ Maria học chiêm ngắm Chúa Kitô, và yêu mến bí tích Thánh Thể. Trong thông điệp Giáo Hội từ Thánh Thể, ngài dạy chúng ta kỹ hơn và phân tích sâu sắc hơn nữa vai trò của Đức Mẹ trong tương quan với bí tích Thánh Thể, nhờ đó ta có thể chạy đến cùng mẹ, học nơi Mẹ cách yêu mến và gắn bó với Chúa Kitô Thánh Thể. Đừng ngại đến với Mẹ Maria, vì chắc chắn Mẹ sẽ hướng dẫn chúng ta đến với bí tích cực thánh này.

   Trong tất cả các bài tường thuật của các sách Tin mừng về việc thiết lập bí tích Thánh Thể, không có nhắc đến tên Mẹ Maria. Các sách Tin mừng nhất lãm chỉ nói về các tông đồ dọn lễ Vượt Qua và cùng ăn lễ Vượt Qua với Chúa; Bí Tích Thánh Thể được thiết lập trong bối cảnh và bầu khí lễ Vượt Qua, mặc dù ngày lễ Vượt Qua chính thức chưa đến. Trái lại, sau Phục Sinh, sách công vụ các tông đồ nói rất rõ là có Mẹ Maria hiện diện với các tông đồ trong nhà tiệc ly, cùng với các tông đồ cầu nguyện chờ đợi Chúa Thánh Thần hiện xuống (Cv 1, 14).

 Như vậy chắc chắn là Mẹ Maria cũng hiện diện với các tông đồ và các tín hữu đầu tiên trong những lần họ họp nhau bẻ bánh. Họp nhau bẻ bánh là một trong những sinh hoạt cơ bản và thường xuyên của Cộng Đoàn Giáo Hội sơ khai: “Các tín hữu chuyên cần nghe các tông đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng” (Cv 2, 42).

   Sự hiện diện hữu hình và thể lý của Mẹ Maria giữa các tông đồ và các tín hữu đầu tiên rất quan trọng và tác dụng khích lệ rất lớn cho Giáo Hội sơ khai. Nhưng điều đó không phải là chủ yếu để ta gọi Mẹ là người nữ thánh thể. Điều chính yếu mà ta có thể suy ra là thái độ nội tâm của Mẹ đối với Chúa Kitô và Thiên Chúa. Trong thông điệp Ecclesia de Eucharistia, Đức thánh cha viết: Trong tất cả cuộc sống của Mẹ, Đức Maria là một Người Nữ Thánh Thể (xem số 53). Thái độ nội tâm ấy bao trùm, và thấm nhuần toàn thể con người và cuộc đời của Mẹ.

2. Chiều sâu đức tin của Mẹ Maria:

Quan trọng hơn cả là chiều sâu đức tin của Mẹ. Cuộc đời của Mẹ Maria là một đời sống đức tin trọn hảo. Mẹ tin tưởng một cách tuyệt đối vào Thiên Chúa và hoàn toàn phó thác nơi Thiên Chúa. Mẹ không bận tâm gì khác ngoài việc lắng nghe Lời Thiên Chúa và thực thi thánh ý Thiên Chúa. Ta hãy ghi nhận lời bà Elisabeth khen tặng Mẹ: “Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em."(Lc 1, 45)

   Bí Tích Thánh Thể là mầu nhiệm đức tin đòi buộc chúng ta phó thác hoàn toàn cho Lời Chúa, khi ta lập lại hành động của Chúa Kitô dưạ trên lệnh truyền của Người: “Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy” (Lc 22,19). Đức thánh cha nối kết lệnh truyền của Chúa Giêsu với lệnh truyền của Mẹ Maria tại tiệc cưới Cana: “Người bảo gì thì cứ làm theo” (Ga 2,5). Mẹ Maria dạy chúng ta hãy làm theo Lời của Chúa Giêsu và tuyệt đối tuân theo lời ấy. Nếu Chúa Giêsu có thể biến nước thành rượu ngon, Người cũng có thể biến bánh và rượu trở nên thịt và máu Người. Mẹ Maria đã tin vào Chúa Giêsu và Mẹ dạy ta hãy tin vào Chúa Giêsu, Con của Mẹ.

Đức tin của Mẹ Maria là một đức tin chan chứa tình yêu đối với Thiên Chúa và đối với Chúa Giêsu. Đức tin của Mẹ đón nhận tất cả và dâng hiến tất cả. Mẹ không ngừng đón nhận Lời Chúa và sống Lời Chúa. Đức thánh cha Phaolô VI gọi Mẹ là Trinh nữ lắng nghe (virgo audiens). Mẹ không ngừng lắng nghe và suy niệm Lời Chúa. Trong biến cố Truyền tin, Mẹ đã đón nhận Lời của Thiên Chúa qua môi miệng của sứ thần Gabriel và Mẹ đã hoàn toàn vâng phục: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như Lời thiên thần nói” (Lc 1, 38).

   Mẹ không ngừng lắng nghe tiếng nói của Thiên Chúa qua các biến cố xảy ra trong cuộc đời Mẹ. Mẹ lắng nghe các biến cố và đón nhận các biến cố. Sau khi tường thuật Mẹ Maria không có chỗ sinh Chúa Giêsu, đã sinh Chúa và đặt nằm trong máng cỏ, có các mục đồng đến thờ lạy Chúa, tác giả tin mừng Luca kết luận: “Còn bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng.” (Lc 2,19). Mẹ Maria đã không ngừng lắng nghe và đón nhận các lời của Thiên Chúa, nên cuối cùng Mẹ đã sẵn sàng đón nhận Ngôi Lời của Thiên Chúa vào trong cung lòng Mẹ. Thánh Agostino dạy rằng Mẹ Maria đã cưu mang Ngôi Lời trong tâm hồn trước khi cưu mang trong thân xác.

3. Tình yêu dâng hiến của Mẹ Maria:

Tình yêu của Mẹ Maria là một tình yêu đón nhận, cũng là một tình yêu dâng hiến. Mẹ hoàn toàn dâng hiến cuộc đời, con người, trái tim của Mẹ cho Thiên Chúa. Mẹ đã dâng mình cho Thiên Chúa từ tuổi ấu thơ. Đức Gioan Phaolô II đã xem thái độ dâng hiến của Mẹ Maria như một thái độ cơ bản của đức tin thánh thể (foi eucharistique), và đã nối kết sự dâng hiến của Mẹ với hy tế Thánh Thể của Chúa Giêsu. Đức thánh cha viết: “Theo một nghĩa nào đó, Đức Maria đã ứng dụng đức tin thánh thể của mình trước khi bí tích Thánh Thể được thiết lập, vì Mẹ đã hiến dâng cung lòng trinh khiết của Mẹ để Ngôi Lời Thiên Chúa nhập thể” (Ecclesia de Eucharistia, số 55).

   Đức thánh cha đã nối kết mầu nhiệm Thánh Thể với mầu nhiệm Nhập Thể của Chúa Kitô: “Lúc truyền tin, Đức Maria đã thụ thai Con Thiên Chúa trong chính thực tại thể lý thân xác và máu huyết, thực hiện trước trong Mẹ, những gì được thực hiện một cách bí tích, trong một mức độ nào đó, nơi mọi tín hữu lãnh nhận dưới hình bánh rượu, Mình và Máu Chúa” (ib. số 55).

   Đức thánh cha đã nối kết một cách mạnh dạn và kỳ diệu tiếng Fiat của Mẹ Maria lúc Truyền tin, với tiếng Amen của người tín hữu khi rước Mình Thánh Chúa (xem số 55). Tiếng Fiat của Mẹ đầy đức tin và tình yêu, thì tiếng thưa Amen của người tín hữu khi rước lễ cũng phải đầy đức tin và tình yêu như Mẹ. “Tiếp nối đức tin của Mẹ Maria, chúng ta phải tin rằng cũng Chúa Giêsu đó, Con Thiên Chúa và Con của Mẹ Maria, hiện diện cách trọn vẹn gồm cả nhân tính lẫn thần tính dưới hình bánh rượu” (số 55).

   Đức Maria cũng đã đi trước đức tin thánh thể của Giáo Hội trong biến cố viếng thăm bà Elisabeth. Mẹ đã mang trong Cung lòng Mẹ Ngôi Lời nhập thể, Mẹ đã trở nên nhà tạm của chúa Giêsu đầu tiên trong lịch sử. Chúa Giêsu trong lòng Mẹ đã chiếu toả ánh sáng của Người qua ánh mắt và tiếng nói của Mẹ. (xem số 55)

   Không những trong biến cố Nhập thể, mà cả cuộc đời, Mẹ Maria sống với Chúa Giêsu, thấm nhuần tinh thần hy tế của Chúa . Theo Đức Gioan Phaolô II, Mẹ Maria đã nhận lấy chiều kích hy tế của bí tích Thánh Thể làm của mình. Khi Mẹ đem trẻ Giêsu vào đền thờ Giêrusalem để tiến dâng cho Thiên Chúa (x. Lc 2, 34-35), thái độ nội tâm của Mẹ là thái độ hy tế: Con của Mẹ là hy lễ, tuy được thay thế bằng cặp bồ câu non, và Mẹ đã đưa trẻ Giêsu về nhà, nhưng trong tâm hồn, Mẹ đã phó dâng Con hoàn toàn cho Thiên Chúa, điều sẽ được thể hiện mai ngày cách trọn vẹn trên đồi Canvariô. (xem số 56). Cảnh Mẹ đứng đó (stabat mater) trên đồi Canvariô như đã diễn ra rồi với lời của cụ già Siméon về lưỡi gươm sẽ đâm thâu trái tim của Mẹ.

   Cả cuộc đời của Mẹ Maria chuẩn bị cho hy tế thập giá của Chúa Giêsu. Mẹ đã sống trước mầu nhiệm Thánh Thể bằng thái độ không ngừng hiến dâng của Mẹ. Tâm hồn Mẹ không ngày nào mà không hiến dâng Chúa Giêsu Con của Mẹ lên cho Thiên Chúa. Chúa Giêsu là của lễ quý giá nhất của Mẹ dâng lên Thiên Chúa, để chúc tụng ngợi khen và biểu lộ lòng yêu mến biết ơn Thiên Chúa. Mẹ đã thông phần cách thiêng liêng với hy tế thập giá của Chúa Giêsu bằng cả cuộc đời của Mẹ.

Mẹ Maria với Giáo Hội cử hành Thánh Thể:

   Sau Phục Sinh, Mẹ Maria được tham dự vào việc cử hành Thánh Thể mà các Thánh Tông đồ chủ sự để tưởng niệm cuộc Khổ nạn của Chúa như lời Chúa đã dạy. Chắc những buổi cử hành này để lại trong Mẹ những kỷ niệm kỳ diệu không thể phai mờ. Thân thể được hiến dâng làm lễ tế được biểu thị bằng dấu chỉ bí tích cũng là thân thể của Đấng mà Mẹ đã cưu mang trong lòng. Nhận lấy bánh Thánh Thể, đối với Mẹ Maria, là đón nhận một lần nữa vào trong cung lòng trái tim đã đồng nhịp với trái tim của Mẹ, và Mẹ như sống lại những gì Mẹ đã đích thân cảm nghiệm dưới chân Thập Giá. (Ecclesia de Eucharistia, xem số 56)

   Tất cả những gì Chúa Giêsu đã thực hiện trong cuộc Khổ nạn và cái chết đều được tưởng nhớ trong mầu nhiệm Thánh Thể, kể cả việc trao phó Mẹ Maria cho người môn đệ Chúa yêu và trao phó người môn đệ này cho Mẹ (Ga 19, 26-27). Muốn sống mầu nhiệm Thánh Thể, mỗi người chúng ta hãy sẵn sàng đón Mẹ Maria và đưa Mẹ về nhà mình theo gương Thánh Gioan. Mẹ Maria là hồng ân Chúa Kitô Thánh Thể ban cho ta. Ta hãy đón nhận Mẹ hằng ngày để học với Mẹ, để Mẹ hướng dẫn chúng ta biết cách tin yêu Chúa, gắn bó với Chúa. (xem số 57)

   Đức Maria hiện diện với Giáo Hội và là Mẹ của Giáo Hội trong mỗi buổi cử hành Thánh Thể. Giáo Hội và bí tích Thánh Thể gắn liền với nhau, thì Mẹ Maria với bí tích Thánh Thể cũng vậy. Chính vì thế mà từ thời xa xưa, các Giáo hội đông phương và tây phương đều kính nhớ Mẹ Maria trong Thánh Lễ (xem số 57). Khi cử hành Thánh Thể, Giáo Hội mặc lấy tinh thần của Mẹ Maria, kết hiệp mật thiết với Chúa Kitô và hy tế của Người.

   Bài ca Magnificat của Mẹ đầy ắp những tâm tình tạ ơn, chất chứa một linh đạo thuần nhất với linh đạo tạ ơn (spiritualité eucharistique) của Giáo Hội. Bí Tích Thánh Thể trước hết là một lời chúc tụng tạ ơn Thiên Chúa. Khi cử hành Thánh Thể Giáo Hội loan báo những kỳ công Thiên Chúa đã thực hiện cho Dân Người, mà quan trọng nhất là mầu nhiệm Tử nạn và Phục sinh của Chúa Kitô, mầu nhiệm Nhập Thể Cứu Chuộc của Người. Kinh Magnificat cũng như Bí Tích Thánh Thể còn hướng chúng ta đến Trời mới đất mới, nơi mà “kẻ đói nghèo Chúa ban của đầy dư”, “người giàu có Chúa đuổi về tay trắng.”

Kết thúc chương 6 về Đức Maria người nữ thánh thể, Đức thánh cha viết: “Bí Tích Thánh Thể đã được trao tặng cho chúng ta, để toàn bộ cuộc sống của chúng ta giống như cuộc sống của Mẹ Maria, trở thành một bài ca Magnificat” (xem số 58).

 

                                            Đức Giám Mục Phaolô Bùi Văn Đọc

 

TƯỚC HIỆU ĐỨC MẸ THÁNH THỂ 

 

Tước hiệu “Đức Mẹ Thánh Thể” do cha thánh Phê-rô Giu-li-a-nô Ê-ma (Eymard), Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể, xưng tụng Đức Mẹ.

Ý nghĩa của tước hiệu

Khi tuyên xưng Đức Ma-ri-a là ĐỨC MẸ THÁNH THỂ, cha Ê-ma không nhằm mục đích tuyên xưng rằng:

Vì Đức Ma-ri-a đã sinh ra Chúa Giê-su, và Chúa Giê-su hiện diện thực trong Thánh Thể, nên Đức Ma-ri-a là Mẹ Chúa Giê-su Thánh Thể.

Cha Ê-ma không có ý tưởng ấy, vì đó là chân lý quá hiển nhiên, không có gì mới mẻ cả. Ngay từ thuở sơ khai và cho tới hôm nay, Hội Thánh vẫn tin như thế, và vẫn luôn tuyên xưng như vậy. Nên không cần phải đợi đến năm 1963 và một Sắc Lệnh của Đức Giáo Hoàng châu phê thì tước hiệu ấy mới được nhìn nhận.

Vì thế, khi châu phê tước hiệu ĐỨC MẸ THÁNH THỂ, Hội Thánh chứng tỏ và nhìn nhận tước hiệu ấy có một nét đặc biệt và mới mẻ nào đó được tiềm tàng trong chân lý đức tin của Hội Thánh và chưa được khai thác, như Đức Phao-lô VI xác nhận:

“Tước hiệu này tuy mới mẻ, nhưng thực tại thì vẫn đã có từ xưa” (8).

Ý nghĩa đặc biệt của tước hiệu “ĐỨC MẸ THÁNH THỂ” mà cha Ê-ma muốn tuyên xưng là:

Sau khi Chúa Giê-su về trời, thì trọn cuộc sống của Đức Mẹ trong chuỗi ngày còn lại ở trần gian đều quy về Thánh Thể như hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời:

- Mẹ đặt Thánh Thể làm trung tâm và tột đỉnh của cuộc sống mình, nghĩa là mọi tư tưởng và sinh hoạt trong cuộc sống của Mẹ đều quy về Thánh Thể.

- Mẹ quy tụ mọi kẻ tin theo Chúa Giê-su lại nơi Phòng Tiệc Ly để cầu nguyện, cử hành Lời Chúa và Thánh Thể: “Bấy giờ các ông từ núi gọi là núi Ô-liu trở về Giê-ru-sa-lem. Núi này ở gần Giê-ru-sa-lem, cách đoạn đường được phép đi trong ngày sa-bát. Trở về nhà, các ông lên lầu trên, là nơi các ông trú ngụ. Đó là các ông Phê-rô, Gio-an, Gia-cô-bê, An-rê, Phi-líp-phê, Tô-ma, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Gia-cô-bê con ông An-phê, Si-mon thuộc nhóm Quá Khích, và Giu-đa con ông Gia-cô-bê. Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Ma-ri-a thân mẫu của Đức Giê-su, và với anh em của Đức Giê-su” (Cv.1:12 14).

- Mẹ học hỏi các nhân đức của Chúa nơi Thánh Thể.

Nói tóm lại, Thánh Thể là lẽ sống duy nhất của Mẹ. Mẹ chỉ sống cho Thánh Thể, với Thánh Thể và vì Thánh Thể. Bởi thế, Mẹ đã trở thành “Gương Mẫu cho những kẻ tôn thờ” (9).

Như vậy, khi xưng tụng Đức Mẹ bằng tước hiệu ĐỨC MẸ THÁNH THỂ, cha Ê-ma đã mở ra một chân trời mới, một linh đạo mới về lòng sùng kính Đức Mẹ. Hay nói cách khác, người ta có thể  đến với Đức Mẹ và nhìn lên Gương Mẫu của người qua nhiều góc cạnh khác nhau. Chẳng hạn người ta có thể đến với Đức Mẹ, vì người là Mẹ hằng cứu giúp. Người ta cũng có thể đến và học theo gương mẫu của Mẹ, vì Mẹ luôn suy gẫm những mầu nhiệm cứu độ: “Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng” (Lc.2:51).

Lm. Đaminh Nguyễn Phúc Thuần SSS

 

KINH TẬN HIẾN CHO ĐỨC MẸ THÁNH THỂ

I. Lạy Mẹ của Bí Tích Cực Thánh, vào lúc kết thúc tháng xinh đẹp mà chúng con dâng kính Mẹ đây, sau khi đã suy ngắm về hành vi thờ phượng và phục vụ rất trọn hảo cao cả đáng thán phục của Mẹ tại nhà Tiệc ly, chúng con thấy phải hiến toàn thân cho Mẹ. Để Mẹ có thể chăm sóc và hướng dẫn chúng con trong ơn gọi làm những người tôn thờ.

Do đó chúng con trao phó cho sự chăm sóc từ mẫu Mẹ việc hướng dẫn chúng con trong ơn gọi, và những ân sủng của những bổn phận cao quí mà ơn gọi đó đặt ra cho chúng con.

Ơn gọi làm người tôn thờ của chúng con là một ơn gọi xinh đẹp, đẹp hơn mọi ơn gọi, vì nó giữ chúng con vĩnh viễn trong việc phục vụ Ngôi vị đáng tôn thờ của Chúa Giêsu Kitô trong Nhiệm Tích thần linh của Ngài. Đó là một đặc ân, vì nó cho chúng con quyền được đi trực tiếp đến Ngôi vị thánh thiêng của Ngài mà không qua trung gian.

Ơn gọi của chúng con cao quí vì chúng con chia sẻ chức vụ của các thiên thần, và – con dám nói – cả đến chức vụ của chính Đức Thánh Trinh Nữ, trong việc phục vụ Chúa Giêsu Kitô. Vì thế cho nên, đối với một ơn gọi thần thiêng như thế, đòi hỏi phải có một số phẩm tính nào đó, một số nhân đức nào đó, và một lòng đạo đức thông thường tối thiểu. Nhưng than ôi! mỗi người trong chúng con buộc lòng phải nói ra rằng: “Con chẳng có gì hết; trái lại, con có biết bao khuyết điểm, lắm thói xấu; và con đã dung dưỡng cho lòng tự ái. Con chẳng khiêm nhường chút nào, chẳng hiền lành và chẳng có tinh thần hãm mình. Con chẳng biết cầu nguyện ra sao, cũng không biết nguyện ngắm thế nào. Con chẳng có gì cả trừ ra một lề thói đạo đức nhàm chán, một vài ý tưởng tầm thường về nhân đức, nhỏ nhen và bất toàn. Ôi lạy Chúa! Chúa đáng được phục vụ bởi những người cao cả nhất, hoàn hảo nhất và thánh thiện nhất, thế sao Chúa lại chọn con, một thụ tạo nghèo nàn, khiếm khuyết, đầy những nỗi khốn nạn, những tàn tích của tội lỗi, những ghẻ lở chốc lếch của con người cũ vẫn còn sống trong con?

Làm sao con dám đón nhận ân sủng này, là cư ngụ cùng các thiên thần, là được ở cùng nhà với Mẹ Thánh Chúa - ở lại trước nhan Thánh Chúa?

Ôi Maria, Nữ Vương Thiên đàng của con, và là Mẹ chí thánh của con, con không thể nhận trở nên người tôi tớ diễm phúc của Chúa Giêsu Thánh Thể, nếu Mẹ không vui lòng đào tạo con nên xứng đáng với công việc phục vụ này, mặc cho con những nhân đức và công nghiệp của Mẹ; nếu Mẹ không giữ con cho Con chí ái của Mẹ, Ôi Nữ Vương và là Mẹ của các tôi tớ Chúa Giêsu, Mẹ là Đấng chỉ sống cho Chúa Giêsu, Đấng chỉ yêu chúng con trong Chúa Giêsu và cho Chúa Giêsu.

Thế nên, con tin tưởng vào sự giữ gìn của Mẹ, ôi Mẹ nhân lành, Mẹ chính là ân sủng và là sự phát triển của ơn gọi của con. Con xin hiến dâng mình con cho Mẹ; Mẹ hãy dâng con cho Chúa Giêsu. Ôi Mẹ diễm phúc, được Mẹ huấn luyện và trình lên, Chúa Giêsu vị thầy nhân lành sẽ sẵn lòng đón nhận con và yêu thương con trong Mẹ.

II. Nếu ơn gọi của con là một ơn gọi cao đẹp, thì các bổn phận của nó hẳn là rất vĩ đại và thánh thiêng. Con phải tiêu hao cuộc đời trong việc thờ kính dưới bệ ngai vàng của tình yêu nhập thể, để mình bị cầm buộc lại ở trước ngai Thánh Thể đó, y như các thiên thần và các thánh đã và sẽ muôn đời buộc mình ở đó, để tán dương lòng quảng đại vô biên của Chúa, chúc tụng lòng thương xót vô bờ bến của Ngài, cảm ơn vì tình yêu Ngài, hiến thân lo cho vinh quang Ngài, sát tế cho các tội nhân, và tiêu hao thân mình cho việc mở mang nước Chúa trên trần gian.

Con phải luôn sống với Chúa Giêsu Bánh Thánh như Đức Thánh Trinh Nữ ở Nazareth và trong nhà Tiệc ly, như các Thánh trên cõi vinh quang. Con không bao giờ được lìa xa Ngài, cả khi để phục vụ tha nhân. Sứ mạng của con là sứ mạng của Madalena, là chiêm niệm, với Nữ Vương các Thánh Tông đồ, trong nhà tiệc ly, cầu nguyện trước Nhà Tạm, cải hoán thế giới bằng lời cầu của Mẹ dưới chân bàn thờ; sứ mạng của Têrêsa, của Catarina thành Sienna, và của những linh hồn thánh thiện đang mang vác trách nhiệm tông đồ liên lỉ bằng việc cầu nguyện và hy sinh hãm mình.

Con phải đặc biệt tôn kính đời sống nội tâm và ẩn khuất của Chúa Giêsu trong Bí Tích Cực Thánh. Con phải sống xa tránh người đời, bị thế gian coi khinh, thậm chí bị chính người thân yêu quên lãng – chết cho tất cả để sống kết hợp mật thiết hơn với Chúa Giêsu trong Thiên Chúa.

Nhưng làm thế nào tự mình con có thể hoàn thành những bổn phận qúa cao cả này? Làm sao con dám đến gần Chúa Giêsu để phục vụ Ngài? Than ôi! tự con, con thấy xấu hổ khi đến gần Ngài.

Nhưng, lạy Mẹ nhân lành, vì Mẹ đã đoái thương trở nên tôn sư của con, xin Mẹ cho phép con thờ lậy Chúa Giêsu với Mẹ, chúc tụng Ngài với những lời tán dương của Mẹ, van nài Ngài với những lời cầu nguyện của Mẹ, và làm vinh danh Ngài với sự thánh thiện của Mẹ. Rồi thì con sẽ là môn đệ của Mẹ, là con nhỏ của Mẹ, và, con dám nói, làm một Maria khác để phục vụ Chúa Giêsu.

Con sẽ nói với Mẹ cách đơn sơ và không cầu kỳ những lỗi lầm của con, Ôi Mẹ nhân lành! con sẽ tỏ cho Mẹ biết những dốt nát của con, những kiến thức nghèo nàn của con, những thành công ít ỏi của con. Con sẽ dâng lên mẹ những bông hoa nhân đức tí teo mà con hái lượm được và Mẹ sẽ dâng chúng lên Chúa Giêsu. Chỉ với điều kiện đó con hy vọng trở nên một tôi tớ đích thực của Bí Tích Cực Thánh!

Lạy Chúa, xin hãy đoái xem tôi tớ khiêm hèn của Chúa! xin Chúa hãy thực hiện cho con theo như lòng nhân lành thương xót Chúa và tình yêu hết sức lạ lùng của Chúa!

Lạy Đức Mẹ Thánh Thể, là Mẹ và kiểu mẫu của những người tôn thờ, xin cầu cho chúng con đang chạy đến cùng Mẹ!

Thánh Pierre-Julien Eymard

 

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online: 5
Hôm nay : 277
Tuần này: 2,150
Tháng này 13,517
Lượt truy cập: 659,689