NHÌN NHẬN LỖI LẦM VÀ BAO DUNG THA THỨ  

TRONG GIA ĐÌNH

 

Ai trong chúng ta đều có kinh nghiệm này: chúng ta  thường dễ cáu giận hơn là bao dung, dễ trách tội người khác hơn là bỏ qua, dễ kết án hơn là tha thứ. Bình tâm mà ngẫm nghĩ lại, chỉ có những con người phi thường và quả cảm mới có thể bao dung, bỏ qua, tha thứ. Bởi lẽ, để có thể tha thứ, người ta phải chiến thắng cái tôi ích kỷ của mình, phải vượt lên trên xu hướng tự nhiên bốc đồng của mình, phải có một niềm tin rất lớn vào chữ “thiện” nơi người khác, bất chấp người đó đã có những hành vi tồi tệ thế nào đối với mình. Hận thù sẽ luôn nối tiếp hận thù; chỉ có tha thứ mới chấp dứt mối ân oán truyền kiếp con người với nhau mà thôi.

Đã mang thân phận con người, chúng ta đều có lúc vấp ngã. Nhưng điều đáng buồn là nhiều người cứ luôn luôn cho rằng việc họ phạm sai lầm ấy là bởi ai kia, bởi người nào khác, do hoàn cảnh nào đó, chứ không phải do họ. Chúng ta thích dồn hết danh dự vinh quang về phía mình, còn sai phạm lỗi lầm, chúng ta đẩy sang cho người khác. Đành rằng cái gì đúng bao giờ cũng được hoan nghênh, còn cái sai thì bị chê trách. Ta yêu chuộng cái đúng và luôn nỗ lực để biến mình thành hiện thân của cái đúng. Khi có ai kết án mình điều gì đó, chúng ta không ngừng biện hộ để giành phần đúng về mình. Ta tự xếp mình vào hàng những người con của chân lý và không thể chấp nhận bất cứ điều gì trái với mình. Giữa đúng và sai dường như luôn có một ranh giới rất rạch ròi. Nó hiện diện trong từng phương diện của cuộc sống.

Thế nhưng, chuyện ai đúng ai sai có bao giờ phải tuyệt đối rạch ròi hoặc nhất thiết phải phân định cho rõ ràng không? Có lẽ trong tình yêu, chuyện đúng sai dường như cũng không còn quá quan trọng. Đó là vì trong chuyện tình cảm, vấn đề mà lý trí không thể chen vô. Dĩ nhiên, hai người yêu nhau thì không nên làm chuyện có lỗi với nhau, đã yêu nhau thì không được gian dối, thế nhưng gọi là yêu nhau mà cứ luôn giành chân lý về phía mình, lúc nào cũng cho rằng mình đúng, người kia sai, bao giờ cũng bảo người kia phải “xuống nước nhận lỗi” thì dường như đã có cái gì đó trục trặc. Cái đúng và cái sai trong tình yêu được suy xét ở một cấp bậc khác, một tiêu chuẩn khác, không giống với điều mà lý trí vẫn hay làm.

Có một đôi kia, ai cũng bảo là trai tài gái sắc, hợp với nhau mọi bề, được Trời sinh ra để dành cho nhau. Một ngày nọ, vì một chuyện cỏn con, hai người cãi nhau, giận nhau, không muốn nói chuyện với nhau. Ai cũng cho rằng mình đúng, người kia sai. Ai cũng cho rằng người kia phải xin lỗi mình trước. Cái tôi quá lớn đã ngăn cản họ mở lời. Họ cứ chờ nhau, rồi chờ nhau. Một ngày nọ, chàng trai bỗng giật mình khi nhận được tin từ người bạn: cô gái kia chuẩn bị lên xe hoa về nhà chồng. Đã quá muộn để níu kéo. Không còn cơ hội để anh ta nói lời xin lỗi. Giờ đây, dù có nói lên một ngàn lần xin lỗi, anh cũng không thể khiến mọi chuyện trở về như trước. Một cuộc tình tan vỡ và cả hai đều tiếc nuối cho một thời với bao lời hẹn ước.

Sách Sáng Thế cũng tường thuật cho chúng ta câu chuyện: khi bị Thiên Chúa phát giác chuyện ăn trái cấm. Thiên Chúa hỏi Ađam: “Tại sao ngươi biết ngươi trần truồng, có phải ngươi đã ăn trái cây Ta đã không cho ngươi ăn không?”, Ađam đã không dám nhận trách nhiệm. Ông đổ tội cho vợ là Eva, ông nói: “Người đàn bà mà Ngài đã cho ở với con, cho con trái cây ấy và con đã ăn”. Và khi Chúa hỏi Eva thì bà ta đáp: “Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn”. Vâng, tất cả là một sự tránh né và chối tội. Tất cả đều cho rằng lỗi không phải nằm ở mình nhưng là ở người khác. Đau khổ mà con người phải chịu và gây ra cho nhau, phần lớn là do không dám can đảm nhận lấy hậu quả của những gì mình đã gây ra. Con người không dám nhận trách nhiệm về mình.

Khi yêu một ai đó, dù người đó có làm điều gì sai, hay thậm chí có lỗi với ta, ta vẫn phải coi như chẳng có gì. Tình yêu bao gồm một sự bao dung rất lớn, một sự sẵn sàng để tha thứ và đón nhận. Xét về mặt luân lý, người đó sai thì là sai; sai thì phải nhận lỗi và chịu phạt. Ta không thể giả vờ là người đó chẳng làm gì sai. Nhưng trong tình yêu, ta không nhìn đến cái sai như một cái gì đó ghê gớm, khủng khiếp, khiến ta phải coi khinh và ghét bỏ. Ta hướng trọng tâm chú ý của mình đến người mình yêu hơn là cái sai người ấy làm. Trong tình yêu, ta có đủ lý do để biện hộ cho người mình yêu, cho người mình yêu một cơ hội để tỏ bày và làm lại cuộc sống. Ta không làm ngơ cái sai, nhưng ta chỉ cố gắng mở rộng con tim để độ lượng mà bao trùm cái sai đó, nhìn đó với một cái nhìn khác. Bởi thế, ai chẳng thể tha thứ, cảm thấy khó tha thứ, không thể quên được lỗi lầm của người kia, người đó chưa thật sự yêu hoặc tình yêu của người ấy chưa đủ lớn và chín muồi hoặc tình yêu đã khô cạn rồi.

Các nhà chú giải khi giải thích cho chúng ta hiểu “tội xúc phạm đến Thánh Thần” là tội gì? đó là tội ngoan cố, tội không chịu nhận tội, tội luôn cho mình là thánh thiện, là ngay chính, tội phủi tay hết những tội mình gây ra. Làm sao Thiên Chúa có thể tha thứ cho một người mà người ấy cứ khăng khăng là mình không có tội. Làm sao ơn tha thứ của Thiên Chúa có thể đến với một người mà người ấy cho rằng mình không cần. Vì thế, việc khiêm tốn nhận ra mình sai lầm là cần thiết trong tương quan giữa vợ chồng, giữa cha mẹ và con cái. Người khôn ngoan sẽ chẳng bao giờ khăng khăng đòi nắm giữ chân lý trong tay. Có thể việc phân biệt đúng sai là cần thiết, nhưng chưa phải là lúc này; có thể là quan trọng nhưng cũng có nhiều cách khác để giúp đối phương từ từ nhận ra và sửa đổi. Anh chàng kia dù có đúng đi chăng nữa, thì cũng có ích gì đâu, khi anh đã mất đi vĩnh viễn người con gái anh yêu say đắm. Cũng vậy, làm sao Thiên Chúa có thể cứu vớt Ađam khi ông cho rằng người cần cứu là bà Eva, chứ không phải ông. Làm sao Thiên Chúa có thể bỏ qua lỗi lầm của Eva, khi bà khẳng định lỗi lầm xuất phát từ con rắn, chứ không phải ở nơi mình?

Trong tình yêu, có nhiều cái còn quan trọng hơn: đó là sự khiêm nhường, sự tế nhị, sự hy sinh, biết lắng nghe, thấu hiểu và cuối cùng là sự bao dung tha thứ. Trong đời sống gia đình, khi vợ chồng đang còn hạnh phúc bên nhau, hãy nhớ rằng điều quan trọng là tương quan giữa hai người, chứ không phải là chuyện ai đúng ai sai. Nhường nhau một tí, hy sinh cho nhau một tí, đây chính là bí quyết mang lại niềm vui và sự bền vững cho tình yêu của hai người. Bởi lẽ, tình yêu là một sự hoà hợp của hai con tim, và nó được nuôi dưỡng bằng sự vun đắp của hai bên. Một khi vợ chồng đòi phân chia cho rạch ròi theo sự thúc đẩy của cái tôi, đó là khi họ tự tay giết chết tình yêu mà mình đang nắm giữ.

Tùy Phong,sss

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online:
Hôm nay : 0
Tuần này: 150
Tháng này 300
Lượt truy cập: 400