THÁNH THỂ

SUỐI NGUỒN LÒNG THƯƠNG XÓT


Ở đoạn thư gửi Philíp (2, 6-8), thánh Phaolô đã vẽ lên một nét chân dung rất sộng động về Đức Kitô - Đấng giàu lòng thương xót.

Khởi đầu bài ca, Phaolô đã cho chúng ta nhìn thấy hành động của Thiên Chúa, nghĩa là dẫn chúng ta bước vào con đường đi xuống của Thiên Chúa, của Đức Kitô. Con đường bắt đầu với việc Ngài “vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang”.

Đức Kitô là Thiên Chúa. Đó là bản chất, là căn tính và là phẩm giá của Ngài, nhưng điều lạ lùng thay, Ngài đã đi xuống thấp hơn với phẩm giá, căn tính và bản chất cao quý đó, nghĩa là Ngài trút bỏ hoàn toàn vinh quang Ngài có, để mặc lấy cái tầm thường và bần cùng nhất của nhân loại.

Hành động của Ngài là hành động của tự do, của tự hiến chứ không bị ép buộc gì cả. Con đường đi xuống ấy ta gọi tắt là con đường tự huỷ. Bước vào con đường tự huỷ, Đức Kitô “mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế.” Phaolô không nhắc đến việc Đức Kitô mặc  lấy “thân phận con người” như tính cách phàm nhân của Ngài, nhưng Phaolô nhắc ngay đến “thân nô lệ” của Ngài. Chúng ta không thể hiểu được tại sao như thế. Việc Đức Kitô mặc lấy “thân nô lệ” đã làm tỏ hiện sự mâu thuẫn lớn lao giữa hai hình ảnh Thiên Chúa – kẻ nô lệ. Hai hình ảnh này xa nhau ngàn trùng, và không ai có thể nghĩ đến hay so sánh hai hình ảnh đó với nhau, nhưng kỳ lạ là hai hình ảnh đó được “hội tụ” nơi Đức Kitô.

Đó là hành động của Thiên Chúa - Đấng giàu lòng thương xót, vượt trên mọi suy tưởng của con người trần thế. Tự huỷ thật là một con đường mầu nhiệm, một con đường của tình yêu vượt trên mọi biên giới, mọi khái niệm của ngôn ngữ, mọi lý luận của trí khôn. Sự khôn ngoan của Thiên Chúa là làm cho chính mình trở thành nô lệ. Thiên Chúa đã tự ý và nhẹ nhàng bước vào hàng lối của những con người đang lê bước trên mặt đất này với một cái tên gọi là Giêsu. Hơn nữa, Ngài là một Con Người Nô Lệ để qua đó Ngài giải thoát kiếp người khỏi cảnh nô lệ khổ đau.

Khi ngước nhìn lên một Thiên Chúa với hình hài Con Người Nô Lệ, chúng ta sẽ nhận ra biết bao điều tuyệt vời về một Thiên Chúa là Tình Yêu (x.1Ga 4, 8,16). Tình yêu này đã được thể hiện hữu hình và đụng chạm đến được trong toàn bộ cuộc sống của Chúa Giêsu. Nhân tính của Ngài không gì khác hơn là tình yêu, một tình yêu được trao ban nhưng không. Các mối quan hệ Chúa hình thành với những người tiếp cận Ngài thể hiện một điều gì đó hoàn toàn độc đáo và không thể lặp lại được. Các dấu chỉ Ngài thực hiện, đặc biệt trước những kẻ tội lỗi, người nghèo, người bị gạt ra ngoài lề, người bệnh, và những người đau khổ… tất cả đều nhằm giảng dạy về lòng thương xót. Mọi nơi Ngài nói lên lòng thương xót. Không có gì nơi Đức Giêsu thiếu vắng lòng từ bi.

Khi nhìn thấy đám đông dân chúng theo mình, Đức Giêsu đã chạnh lòng thương cảm sâu xa đối với họ, vì nhạy bén nhận ra rằng họ đã quá mệt mỏi và kiệt sức, lầm lạc vì không ai chăn dắt, (x. Mt 09,36). Trên cơ sở của con tim thương xót, Đức Giêsu chữa lành những kẻ đau yếu được mang đến (x. Mt 14,14), chỉ với một vài cái bánh và một ít cá, Ngài đã làm no thoả đám đông khổng lồ (x. Mt 15,37); khi gặp bà góa thành Na-im đem đứa con trai duy nhất của mình đi chôn, Ngài chạnh lòng thương xót trước những đau khổ bao la của người mẹ và Ngài đã cho kẻ chết sống lại để trao người con lại cho bà (Lc 7,15); sau khi giải phóng cho ng