ƠN GỌI VÀ SỨ MẠNG

                        CỦA MỖI GIA ĐÌNH

 

Ngày 8 tháng 4 năm 2016, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã ban hành Tông huấn “Niềm Vui của Tình Yêu”, là kết quả của Thượng Hội Đồng Giám Mục về “Ơn gọi và sứ mạng của gia đình trong thế giới ngày nay” và trong Thư Chung của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam gửi cộng đồng dân Chúa cũng đề nghị một lộ trình “Mục vụ gia đình” cho ba năm (2016-2019) với những điểm nhấn cho từng năm:

- Năm 2016-2017: Chuẩn bị cho người trẻ bước vào đời sống hôn nhân;

- Năm 2017-2018: Đồng hành với các gia đình trẻ;

- Năm 2018-2019: Đồng hành với những gia đình khó khăn.

Việc thực hiện lộ trình này luôn phải đi kèm với tâm tình cầu nguyện. Dựa trên ơn sủng tuyệt vời mà Thiên Chúa đã ban cho thế gian từ ngàn xưa, khi trao cho Adam và Eva sứ mạng sinh sôi nảy nở cho đầy mặt đất (x. St 1,28). Đó là ơn sủng mà Chúa Giêsu đã khẳng định và ghi dấu trong Tin Mừng của Người.

Đức Giêsu đã sinh ra trong một gia đình. Người đã có thể từ trời xuống cách uy phong lẫm liệt hay Người có thể chọn cho mình cách hạ sinh ấn tượng như một hoàng tử. Thế nhưng Đức Giêsu đã đến như một người con trong một gia đình nghèo. Điều này thật quan trọng: Thiên Chúa đã chọn sinh ra trong một gia đình nhân loại, do chính Người tạo nên. Người đã lớn trên trong một vùng quê hẻo lánh gần như vô danh. Các sách Tin Mừng cũng đã nhắc đến nơi ấy : "Nào có gì hay đến từ Nazarét đâu?” (Ga 1,46). Thế mà, từ nơi đó, từ vùng quê hẻo lánh ấy đã bắt đầu lịch sử của một gia đình thánh thiện và tốt đẹp nhất, lịch sử của Thiên Chúa ở giữa con người! Và từ đó ta tìm thấy ơn gọi và sứ mạng của gia đình.

Đức Giêsu đã sống ở miền quê suốt 30 năm. Thánh sử Luca đã tóm tắt giai đoạn này như sau: "Chúa Giêsu hằng vâng phục các Ngài”. Người phải mất đến 30 năm. Lộ trình của Chúa Giêsu là ở trong một gia đình. "Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng. Còn Đức Giêsu ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta” (Lc 2,51-52). Các thánh sử không kể tới các phép lạ, không nói tới việc rao giảng, không nói đến đám đông chạy theo Người. Ở Nazaret dường như mọi sự xảy ra thật "bình thường”: Người cha làm mộc, lao động, dạy con biết làm việc; người mẹ thì nấu nướng, làm tất cả mọi việc trong nhà. Có lãng phí không khi Con Thiên Chúa sống 30 năm trong một mái gia đình nghèo? Những nẻo đường của Thiên Chúa quá huyền nhiệm. Nhưng điều quan trọng là Đức Giêsu đã lớn lên trong gia đình. Ngài đã vun trồng ơn gọi của mình trong 30 năm ở môi trường ấy, Ngài không bao giờ nản lòng nhưng lớn lên trong sự can đảm để tiến bước với sứ mạng của mình.

Gia đình Nazarét giúp chúng ta khám phá ơn gọi và sứ mạng của mỗi gia đình. Mỗi gia đình Kitô hữu hôm nay – như thánh Giuse và Đức Maria đã làm – có thể đón nhận Chúa Giêsu, lắng nghe Người, nói chuyện với Người, bảo vệ, gìn giữ Người, lớn lên với Người. Ơn gọi và sứ mạng của gia đình chính là hãy để cho Chúa Giêsu đi vào khoảng trống trong tâm hồn và chiếm ngự mọi ngày của đời sống gia đình. Và vì vậy, những gì đã xảy ra trong vòng 30 năm ở Nazarét, cũng có thể xảy ra cho cả chúng ta: làm cho tình yêu trở thành bình thường và không phải ghen ghét hận thù, làm cho sự  giúp đỡ nhau trở thành điều chung, chứ không phải sự thờ ơ hay thù nghịch.

Mầu nhiệm Con Thiên Chúa, mầu nhiệm Chúa Giêsu -  Đấng đến cứu độ chúng ta đang hoạt động. Chúa đến để cứu độ thế gian. Đó là một sứ mạng lớn lao của gia đình: chuẩn bị cho Chúa Giêsu đến, tiếp đón Chúa Giêsu trong gia đình nơi mỗi người con, nơi người chồng, người vợ, nơi ông bà nội ngoại. Chúa Giêsu ở nơi đó. Đón tiếp Người trong gia đình, để mọi thành viên lớn lên trong đời sống đức tin và đạt đến sự hoàn thiện viên mãn khi liên đới trong Đức Giêsu.

Ngày nay, hẳn là chúng ta cũng đã từng chứng kiến rất nhiều những đổ vỡ của các gia đình đặc biệt là các gia đình trẻ khi xem tin trên Tivi, báo chí; hoặc biết đâu chính chúng ta có khi cũng là nạn nhân của những đổ vỡ trong chính gia đình mình. Thử nghĩ lại xem, những đổ vỡ của các gia đình hôm nay có nguyên nhân từ đâu? Đâu là nguồn gốc phát sinh ra chuyện vợ chồng không còn yêu thương nhau, nhưng đổ trách nhiệm cho nhau, chuyện anh em không còn quý mến nhau, nhưng sát phạt nhau, hành hạ nhau, chì chiết nhau. Có phải là do những gia đình ấy đã gạt Chúa ra bên ngoài cuộc sống của mình không? Hay ngược lại, chúng ta  hãy nhìn đến những gia đình ấm êm hạnh phúc, xem đâu là bí quyết của họ. Chắc chắn, bí quyết ấy nằm ở chỗ là họ đã biết đưa Chúa vào trong mái ấm gia đình của mình, nhắc nhở nhau thờ phượng kính mến Chúa. Chúng ta hãy đọc lại lời răn dạy của thánh vịnh 127, vịnh gia đã chỉ vẽ cho chúng ta biết đâu là điều cần phải làm để gia đình được hạnh phúc.


Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ Chúa,
ăn ở theo đường lối của Người.
Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng,
bạn quả là lắm phúc nhiều may.


Hiền thê bạn trong cửa trong nhà
khác nào cây nho đầy hoa trái;
và bầy con tựa những cây ô-liu mơn mởn,
xúm xít tại bàn ăn.


Ðó chính là phúc lộc Chúa dành cho kẻ kính sợ Người.
Xin Chúa từ Xi-on xuống cho bạn muôn vàn ơn phúc.
Ước chi trong suốt cả cuộc đời
bạn được thấy Giê-ru-sa-lem phồn thịnh,
được sống lâu bên đàn con cháu.
Nguyện chúc Ít-ra-en vui hưởng thái bình.

 

Trong bối cảnh xã hội coi trọng bạc tiền hơn tình nghĩa. Người ta đặt tất cả những giá trị trên cán cân lợi ích. Cái gì có lợi cho mình, cái ấy mới được xem là điều cần theo đuổi. Rốt cuộc, những tư lợi ấy chỉ dẫn họ đến chỗ tự tiêu hủy bản thân, gia đình và tất cả các mối tương quan khác. Trong bối cảnh đó mỗi gia đình công giáo cần tái khám phá ra ơn gọi và sứ mạng của gia đình, biết kiến tạo hạnh phúc gia đình trên nền tảng là chính Thiên Chúa. Vì “Thiên Chúa là Tình Yêu”, chính Thiên Chúa mới là nguồn trợ lực cho đời sống gia đình và cũng là cùng đính mà gia đình chính là môi trường giúp các thành viên đạt tới cứu cánh của chính mình


Tuỳ Phong,sss 

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online: 9
Hôm nay : 572
Tuần này: 722
Tháng này 11,333
Lượt truy cập: 611,918