CHÚA NHẬT III PHỤC SINH

Nhận biết

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng con vẫn nhớ hoài câu nói của người xưa “ biết người biết ta trăm trận trăm thắng…” và hơn thế nữa với Lời Chúa nói với ông Nicôđêmô khi ông đến gặp Chúa vào một đêm tăm tối “ Ông đừng ngạc nhiên vì tôi đã nói: các ông cần phải được sinh ra từ trên. Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu.” ( Ga 3, 7-8)

Nghe vậy: Ông Ni-cô-đê-mô hỏi Người: “Làm sao những chuyện ấy có thể xảy ra được? “10 Đức Giê-su đáp: “Ông là bậc thầy trong dân Ít-ra-en, mà lại không biết những chuyện ấy! ( Ga 3, 9-10)

Và “Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: "Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người để tất cả những ai tin ở Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ.” (Ga 3, 16-17)

Vì vậy, chúng con có thể quả quyết một điều chắc chắn là, khi không có sự “nhận biết” ngay cả một chuyện nhỏ nhặt, tầm thường…thì cũng chẳng thể hiểu được điều gì cho nên! Điều này cũng tương tự như khi Chúa đến trần gian và tới thời điểm Chúa thi hành sứ vụ, Chúa đã kêu mời và đón nhận những người có lòng thành tâm muốn đi theo Ngài.

Các môn đệ theo Chúa chỉ có ba năm sống gắn bó với Chúa, để học với Chúa qua những Lời Chúa giảng dạy cũng như việc Chúa làm lúc có đông người hay là lúc riêng tư; lúc có những người đối kháng hay trước những người đang khao khát chân lý, lẽ sống…mà chẳng biết lần mò ra sao cho đúng, cho phải…

Tuy Chúa đã tận tình và nhiệt thành biểu lộ ý muốn của Thiên Chúa cho con người được rõ, để con người nương vào đó mà tiến tới cuộc sống hạnh phúc viên mãn muôn đời. Nhưng, với trí óc có ngần có hạn; với tầm nhìn còn hạn hẹp; với suy nghĩ không cao sâu, không vượt khỏi cái đầu….đã dẫn con người đến chỗ không có bền lòng, vững chí cho đến cùng, nhất là sau khi chứng kiến tận mắt Chúa chịu chết nhục nhã trên thập giá, được an táng trong một ngôi mộ đá và được niêm phong kỹ càng, cũng như được canh gác cẩn thận, đề phòng những trường hợp bất trắc xảy ra…!

Mặc dù là sau này các ông đã được nghe một số người thân tình nói là Chúa đã sống lại, nhưng vẫn không tin để mà nhớ lại rằng chính Ngài đã quả quyết trước đó “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Ngài, nhưng ba ngày sau Ngài sẽ sống lại” (Mc 9, 31.)

“ Nào chúng ta lên Giê-ru-sa-lem và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và các kinh sư. Họ sẽ lên án xử tử Ngài và sẽ nộp Ngài cho dân ngoại… nhưng ba ngày sau Ngài sẽ sống lại…” (Mc 10, 33- 34).

 Bởi vậy, không có lạ gì khi trong bài Tin Mừng hôm nay thuật lại việc hai môn đệ buồn sầu khi phải bỏ Giêrusalem để trở về chốn cũ sau 03 năm trời đã bỏ mọi sự mà Theo Chúa.

Ba năm trời tuy ngắn ngủi, nhưng các ông đã đặt mọi hy vọng vào Chúa, giờ thì thất bại ê chề chẳng còn gì để mà nói! Bởi vậy, trên quãng đường trở về đó lòng các ông trĩu nặng. Trĩu nặng đến nỗi chẳng còn nhận biết người khách vừa nhập bọn với các ông là ai, mà chỉ còn biết than thở để trút đi phần nào nỗi ưu sầu đang chất chứa trong cõi lòng.

Khi Chúa Giêsu hỏi: "Các ông có chuyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?" Một người tên là Clêophas trả lời: "Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay". Chúa hỏi: "Việc gì thế?" Các ông thưa: "Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp".

Ngay cả khi Chúa soi lòng mở trí cho các ông được am hiểu Kinh Thánh như xưa Chúa vẫn làm, thế mà các ông vẫn chẳng hiểu gì hết!

Tuy con người các ông vẫn còn vướng vào cái giới hạn của phận người! Nhưng, các ông vẫn chưa đánh mất những hình ảnh quen thuộc mà trong ba năm sống gắn bó với Chúa các ông không thể nào quên, đó là điều Chúa mời gọi, nhắn nhủ vào những giây phút cuối đời “ Người ta cứ dấu này mà nhận biết chúng con là môn đệ của Thầy là chúng con yêu thương nhau…” ( Ga 13,35)

Chính vì vậy, khi tới làng của các ông, cũng như lúc này trời đã về chiều, các ông đã nhiệt tình mời Chúa ở lại cũng như là sẵn sàng tiếp đón Chúa bữa cơm chiều: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn". Người liền vào với các ông.

Để rồi sau đó sự việc đã bất ngờ xảy ra làm cho các ông nhớ đến việc Chúa đã làm và dặn dò các ông trước đó “ Ðang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Ðoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: "Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?"

Giờ thì việc Chúa Sống Lại không còn hồ nghi gì nữa nơi các ông, để rồi các ông mau mắn từ giã sự ưu phiền, buồn sầu…và giã từ ngay cả màn đêm đang buông xuống để tức tốc trở về Giêrusalem cội nguồn ánh sáng, vinh quang đang bừng lên nơi con người của các ông. “Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: "Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon". Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.”

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, kinh nghiệm quý báu và thật là đắt giá của hai môn đệ buồn sầu đang trên đường trở về chốn cũ cũng như cho người tín hữu chúng con, nhất là khi chúng con gặp thử thách, hay gặp những cản trở từ chính bản thân hay từ người khác trong xã hội hôm nay.

Điển hình như qua cơn dịch bệnh Covit – 19 đang tung hoành trên đất nước chúng con cũng như trên toàn thế giới một cách khốc liệt! Mặc dù là cơn dịch bệnh này đã gây ra sự chết chóc khủng khiếp chẳng thể nào ngờ! Nhưng, bên những người có bổn phận và trách nhiệm trong xã hội đã lao vào cuộc chiến để ngăn chận, thì bên cạnh đó trong Giáo Hội, qua Đức giáo hoàng Phanxicô, ngài đã thể hiện trách nhiệm lãnh đạo về mặt tinh thần một cách rõ nét, chẳng hạn như yểm trợ khẩu trang, tiền bạc…cho những nơi khó khăn, thiếu thốn nhất; chẳng hạn như thân hành đến những nơi cần thiết để cầu nguyện cho mọi người trong mọi phương diện trong cơn dịch bệnh này; chẳng hạn như dùng quyền mà ngài có để trấn an, nâng đỡ mọi người khi phải đối diện với cơn dịch bệnh trong bất cứ trường hợp nào…

Gần hơn nữa là qua các Đức giám mục, các linh mục và người tín hữu trong nơi chúng con đang sống… mà chia sẻ, nâng đỡ cũng như ủi an mọi người…bằng những gì mà Chúa ban cho từng người. Làm sao chúng con có thể quên được hình ảnh sống động đã diễn ra tại giáo họ Bảo Ngọc và Bá Cầu của giáo xứ Hữu Cầu của giáo phận Bắc Ninh ngoài Miền Bắc, thuộc xã Sơn Lôi, Bình Xuyên (Vĩnh Phúc) Khi nơi này phải sống trong tình trạng cách ly bắt đầu từ ngày 13/2 và kéo dài khoảng 21 ngày. Một vị linh mục rất trẻ Giuse Hoàng Trọng Hữu của giáo phận đã tình nguyện đi vào để sống chia sẻ và làm những việc cần thiết về mặt tinh thần cho mọi người kể cả lương dân trong thời gian cách ly đó.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, tuy chúng con đã được thôi thúc bởi rất nhiều gương sáng đang diễn ra ngay trước mắt, và những gương sáng này trở thành nguồn sống can đảm, mạnh mẽ… cho chúng con, nhờ đó chúng con không ngừng cố gắng viết tiếp nét đẹp rạng ngời đó ngay trong cuộc sống của chúng con hôm nay, để cho “ Danh Chúa được cả sáng…”

Và chúng con cảm nhận thật là hãnh diện trước những việc làm tuy nhỏ bé và tầm thường ấy. Nhưng khi đọc kỹ bài Tin Mừng hôm nay, để rồi cẩn thận xét mình và đối chiếu lại với trường hợp của hai môn đệ trên đường về lại chốn cũ năm xưa mà chợt giật mình! Vì con người yếu đuối, xấu xa, tội lỗi của chúng con vẫn còn đó! Để không ít lần sự xấu, sự ác, sự dữ… đầy ắp trong cõi lòng! Cũng như lâm vào tình trạng ẩn dấu, lánh xa…vì sợ bị mất mát, sợ thiệt thòi… khi người khác đang cần đến sự trợ giúp, sự cứu chữa, sự an ủi, sự chia sẻ… của chúng con!

Vì vậy, lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin Ngài thêm sức, soi sáng…trên chúng con trong mọi hoàn cảnh, trong mọi biến cố…để chúng con luôn có lòng nhiệt thành làm việc “ nhà Chúa ”, để qua đó mọi người được “ nhận biết Chúa ” mà làm cho “ Danh Chúa ” được cả sáng ngay trong cuộc sống đầy gian nan, thử thách này.

 Thiên Quang sss

Đời không như là mơ!

Tôi cứ tưởng, Anh cứ tưởng, Em cứ tưởng…Và mọi người cứ tưởng cuộc đời sẽ tươi đẹp mãi …như là chúng ta tưởng. Nào ngờ đây khi đụng chạm đến thực tế thì lại không thể nào được như vậy, mà trái lại chúng còn quá phũ phàng đến chẳng thể nào ngờ được!

Chẳng hạn như đối với cô Jacqueline Đặng đăng quang Hoa hậu Việt Nam Toàn cầu vào năm 2017 (một cuộc thi sắc đẹp được tổ chức tại Mỹ), Hoa hậu Sắc đẹp Quốc tế 2018 và Hoa hậu Quốc tế Hành tinh 2019 tại Campuchia, cô giành được ngôi vị Hoa hậu nhân ái - Miss Humanitarian 2019, đồng thời lọt top 16 chung cuộc. . . cuộc đời của cô thật là đang lên như diều gặp gió. Cô còn là sinh viên đại học bang Arizona, và đang hoàn thành năm cuối của trường đại học. Đối với bố mẹ của cô, cô là người con duy nhất đã làm cho bố mẹ đầy hãnh diện.

Jacqueline Đặng còn được biết đến là cô gái nhân hậu. Cô được biết đến qua sự tham gia tích cực các hoạt động xã hội. Chẳng hạn như việc Cô đã tham gia và tự tay sắp xếp các chuyến đi thiện nguyện vì trẻ em nghèo cơ nhỡ tại Việt Nam trong mỗi lần có dịp về thăm quê hương. Năm 2019 vừa qua , Jacqueline Đặng đã thăm hỏi và tặng nhiều phần quà giá trị cho trẻ em nhiễm AIDS tại làng Aids Mai Hoà – Củ Chi - nhân dịp Giáng Sinh. 

Vậy mà, Cô đã ra đi sau một cơn bạo bệnh khi mới bước vào tuổi 22, để lại bao nhiêu thương tiếc cho mọi người, nhất là cho gia đình, như lời chia sẻ của bố Jacqueline: "Mỗi lần nhìn vào di ảnh con gái, tôi không thể cầm lòng được. Gia đình quá đau đớn trước sự ra đi đột ngột của con. Tôi sẽ thay con hoàn thành những việc mà con chưa kịp thực hiện"

Và Ông cho biết vào tháng 8 tới đây, ông sẽ quay về Việt Nam để thực hiện các hoạt động thiện nguyện mà con gái đang dở dang.

Mới đây, câu chuyện khác đề cập đến một đại gia ở thành phố Thái Bình có tên là “Đường Nhuệ” nổi tiếng là chịu chơi, chịu giao thiệp đã bị bắt chỉ vì một chuyện xô sát nho nhỏ, để rồi sau đó bị khui ra bao chuyện động trời ngang ngược ai nghe thấy cũng phải rùng mình khiếp sợ! Nhất là mọi người được nghe lại câu khẳng định đầy vẻ hành xử ngang ngược, ngang tàng đầy thách thức khi dám lên mạnh miệng tuyên bố “tao số 2 thì không ai số một”

Trước sự thật đầy phũ phàng, bỉ ổi mà con người ấy ẩn núp dưới những vỏ bọc tốt lành được kéo dài khá lâu đến giờ mới bị phơi trần…, làm cho nhiều người phải giật mình kinh hãi mà có đề nghị phải truy cho bằng được ai đã cho dựa hơi để vợ chồng đại gia này tác oai tác quái làm khổ biết bao người với một mức độ qua nhiều năm như thế! 

Cứ tưởng với một phong cách hoàn hảo không một ai ngờ, cuộc đời của vợ chồng đại gia này cứ như diều gặp gió, phất lên tới tận trời cao, nào ngờ chỉ một giây phút sự cố vụn vặt đến không thể kìm hãm được tính tự cao tự đại của mình đã làm sụp đổ tất cả mọi sự! Để rồi ai nhìn vào cũng phải lắc đầu, ngày xưa ở trên đỉnh vinh quang như thế nào thì giờ đây coi như bị vùi dập xuống bùn đen cỡ đó! Và lỡ mai mốt có qua cơn hoạn nạn này và bước đi lên trở lại thì chắc chắn chẳng bao giờ có còn được ánh hào quang ngày xưa, dù là chỉ một chút xíu!

Thế giới con người hôm nay cũng đâu có ngờ một con Virus Corona xuất hiện, đã tung hoành khắp mọi nơi, để lại bao thảm họa cho con người.

Con Virus ấy, mới đầu phát xuất từ Vũ Hán bên Trung Quốc, ai cũng tưởng là chuyện con Virus ấy mà, có gì mà phải ầm ĩ. Nào ngờ, nó gây tại họa cho nơi đây. Trong khi ấy thế giới nhìn vào cứ nghĩ là mình chẳng có dính dáng gì, nên chẳng có sợ!

Thế rồi, nó như ánh sáng mặt trời, len lỏi, xâm nhập từng bước, từng bước…chỗ này nơi kia…với một tốc độ chóng mặt, làm cho mọi người xoay sở, ứng phó chẳng kịp, dẫn đến nhiều tai họa thảm khốc!

Chết người đã vậy, còn kéo theo nhiều sự nguy hại khác! Giờ thì mọi người, mọi quốc gia đang tìm đủ mọi cách để hạn chế lây lan và sau đó là tìm cách loại trừ chúng khỏi cuộc sống của con người cũng như của trái đất này. Nói thì đơn giản và dễ dàng trơn tru…như thế đó. Nhưng đến bao giờ chúng biến mất thì có lẽ chưa có ai xác định được một cách dứt khoát, rõ ràng!

Đó mới là loại trừ chúng thôi, để rồi sau đó cuộc sống được tạm ổn định, trở lại bình thường như lúc chưa có dịch thì cũng là một chuyện không có được ngày một ngày hai... Vì trong thời gian chống đỡ cơn đại dịch này đã dẫn ra rât nhiều sự thay đổi.

Cứ nhìn vào đất nước trong thời gian vừa qua với sự cách ly qua 15 ngày có biết bao chuyện không ngờ xảy ra. Sau đó, lại thêm một tuần nữa, nhưng trong một tuần này lại chia ra làm ba thành phần: Nguy hiểm nhất là nhóm thứ nhất; nhóm thứ hai thì nới rộng hơn; nhóm thứ ba thì được nới rộng, nhưng cũng chưa phải là hoàn toàn. Nhưng, nhiều tỉnh thành ở trong nhóm thứ ba cũng có những biện pháp chặt chẽ không ngờ. Vì rất sợ nhỡ ra có chuyện gì thì lại rất là khổ! Chi bằng cứ chắc ăn là tốt nhất. Có khó chịu một chút, nhưng rồi cũng qua… thì mới là điều đáng mừng!

Đến giờ, thì một tuần nữa cũng qua đi, sự cách ly lại được mở rộng hơn chút nữa, cuộc sống ngày xưa đang dần dần được mở ra. Nhưng sự cảnh báo phải đề phòng vẫn còn bám lấy con người, bởi con Virus này vẫn treo lơ lửng trên đầu. Vì vậy, vẫn cần có những biện pháp tối cần thiết không thể nào thiếu được.

Nghĩ thì nghĩ phải là như vậy, nhưng đối với người dân thì ngán lắm rồi, nhất là đối với những người lao động, những người nghèo…mặc dù họ được chính phủ quan tâm, cũng như được các đoàn thể và tổ chức tôn giáo được kêu gọi và cũng bằng nhiều hình thức đã yểm trợ tối đa, nhưng đó chỉ là cái ăn cứu đói qua ngày, còn về lâu về dài với đời sống gia đình phải tiến lên thì sao đây? Còn chuyện tương lai của mọi người trong gia đình nữa, nhất là những em nhỏ đang trong độ tuổi học hành, làm sao lo được và ai sẽ gánh đỡ một phần đây?

Nói chung là đối với từng người nói riêng và đối với mọi người nói chung có biết bao việc cần phải làm, cần phải giải quyết, xử lý…trong khi ấy thời gian thì có hạn…Nếu cứ bị đe dọa, chi phối, ám ảnh thì làm sao đây?

Thiên Quang sss

 

Cái giới hạn tất yếu!

Người ta vẫn thường nói “ Liệu cơm mà gắp mắm ”  hay một cảnh báo khác rõ ràng hơn “ coi chừng chỉ là châu chấu đá xe!” và một lời khuyên khác đầy tế nhị, nhưng cũng thâm thúy không kém “ Biết người biết ta trăm trận trăm thắng…”

Nói những lời nói đó hay những câu nói khác tương tự không phải là người xưa chẳng biết gì để rồi có lời khuyên “ đành chịu vậy ” cho xong, cho an phận…! Hay chỉ là những suy nghĩ tiêu cực, chấp nhận sự thua kém, yếu nhược trong cuộc đời bất hạnh của con người! Ngay cả khi biết trước dù cho có khấy động đến mức độ nào thì cuối cùng cũng chỉ là đến như thế thôi…

Người ta cũng thường nhấn mạnh “ trống không kêu thì cũng cố gắng đánh cho kêu ” rồi đến đâu thì đến! Như vậy, là không phải tại trống mà là tại con người không dám thử làm cho trống phải kêu.

Chuyện của các cha trong trận đại dịch vừa qua ở một vài giáo xứ có cách hành xử đi ngược lại những quy định của xã hội cũng như của Đức giám mục giáo phận, tôi tin là các ngài không đến nỗi ngây thơ để mà chẳng biết gì hay là cố tình để xem ai có trọng lượng hơn?

Làm sao các ngài không thuộc Lời dạy của Chúa Giêsu khi nói “ Con Người đến để phục vụ và yêu thương mọi người ?”. Như vậy, khi làm như thế thì có khác gì các ngài đã cố tình vi phạm lời dạy Chúa của các ngài chứ đừng có nói là vi phạm pháp luật mà thôi!

Nhưng qua việc này, có lẽ tôi lờ mờ nhận ra một điều cốt lõi mà các ngài cũng như mọi người tín hữu có mặt trong thánh lễ hôm đó là muốn biểu lộ niềm tin của mình, trong cơn đại dịch khủng khiếp đó, cũng như muốn phó thác mọi sự trong bàn tay dẫn dắt biểu lộ đầy tấm lòng thương xót của Thiên Chúa. Vì vậy, cho dù có gặp phải thất bại ê chề đến đâu thì ý nguyện ban đầu cũng đã đạt được sự thành công, ít là trong cõi lòng thẳm sâu của mình! Điều này có khác gì hôm Chúa tiến vào thành Giêrusalem đầy vinh quang để rồi sau đó ít ngày phải ê chề nhục nhã vác thập giá lên Núi Sọ mà chịu chết! Giữa những lời chế diễu, cùng bao ánh mắt coi thường hay những lời thách thức, miệt thị qua những nụ cười, khinh bỉ…

Dĩ nhiên đó là suy nghĩ của riêng tôi, còn lại phần đông thì cho việc làm của các ngài là dại dột, để lại hậu quả không lường hết được! Đúng thế, nhưng mà đâu phải bây giờ thế giới con người mới có cái nhìn đó, mà từ ngày xưa, chẳng hạn như khi dân Chúa làm tôi bên Ai Cập, sau này tới khi rời khỏi nơi đó để phải gánh chịu đủ thứ chuyện trong cuộc hành trình lang thang trong sa mạc tới 40 năm trời! Tiếp theo đó là việc Chúa Giêsu – Ngôi Hai Thiên Chúa - giáng sinh làm người trong hang lừa máng cỏ giữa một nơi đô thị sầm uất… cũng thế mà thôi!

Sau đó là đến thời Giáo Hội hoàn vũ nói chung, cũng như Giáo Hội tại Việt Nam nói riêng…khi có mặt và khởi sự hoạt động theo Lời Đức Giêsu truyền dạy… cũng đâu có khác gì?!!!

Điều này làm cho chúng ta nhớ lại khi Philatô đối diện với Chúa Giêsu, ông đã hỏi Chúa “ Chân lý là gì?”. Ông khao khát được biết, nhưng Chúa biết rõ câu hỏi của ông là như thế nào, cho nên Chúa đã không thể trả lời để ông được rõ! Và sau đó ông cũng không thèm suy nghĩ gì thêm để rồi phó mặc Chúa cho các thượng tế, trưởng lão muốn làm gì thì làm!

Cuối cùng Philatô, các thượng tế, trưởng lão…và nhiều người khác không vượt ra khỏi cái giới hạn tất yếu của con người được gói gọn trong cái ô nhục của thập giá hay là chỉ chạm tới được đỉnh cao là Núi sọ…là cùng! Mà họ cứ tưởng như thế là đã áp đặt một sự ghê gớm lắm lên Chúa Giêsu, để không thể nào nhìn ra Ngài là Đấng vô tội, là Đấng đến để cứu độ con người, trong đó có cả chính họ!

Chính bởi sự ảo tưởng quá lớn này đã làm cho Họ đã không thể nào nhận ra một điều xa hơn, cao hơn, đẹp hơn…như tên trộm lành, như viên sỹ quan ngoại giáo, như đám đông dân Do Thái và sau này là những kitô hữu đã nhận ra và cảm nhận được!

Ta biết được điều may mắn ấy mà ta cũng như biết bao người khác đang có, chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện cho họ trong bất cứ sự việc nào xảy ra, hãy biết suy nghĩ và có cái nhìn thông suốt hơn, chứ đừng dừng lại nơi bản thân ta hay bất cứ một ai…cho dù người đó hay sự vật nào có uy lực dũng mãnh đến đâu…như Tin Mừng theo thánh Gioan đã kể lại cuộc đối chất giữa Chúa Giesu với Philatô:

“ Khi ấy, Ông Phi-la-tô nói với Người: "Ông không trả lời tôi ư? Ông không biết rằng tôi có quyền tha và cũng có quyền đóng đinh ông vào thập giá sao? "

Đức Giê-su đáp lại: "Ngài không có quyền gì đối với tôi, nếu Trời chẳng ban cho ngài. Vì thế, kẻ nộp tôi cho ngài thì mắc tội nặng hơn."

Thiên Quang sss

 

Niềm tin của người theo Đấng Phục Sinh

Trong bóng tối đang bao trùm cả nhà thờ, vị linh mục chuẩn bị dâng thánh lễ trong ngày cuối cùng của tuần bát nhật Phục Sinh, kính “ Lòng Chúa Thương Xót”. Ngài đi từ trên xuống dưới quan sát xem coi có ai có mặt trong nhà thờ không, trước khi đóng các cửa lại? Ngài chậm rãi từng bước chỉ toàn thấy cột với cột, ngài chuẩn bị đi lên thì chợt giật mình, trong đêm đen ở cây cột cuối nhà thờ có một cái bóng mờ mờ…ngài lại gần thì thấy một bà cụ đang ngồi bó gối nép sát vào cái cột! Ngài lên tiếng:

Bà ơi, tôi xin mời bà ra về, cho tôi đóng cửa nhà thờ!

Bà lên tiếng khần khoản nài xin:

Cha cho con được ngồi ở đây không có ai thấy đâu!

Ngài lên tiếng:

Thôi tôi xin bà, bà thương tôi…

Và bà lại tiếp tục:

Con thương cha, thì cha cũng phải thương con chứ? Cha cho con được cùng dâng lễ cầu nguyện với cha.

Cha xứ mạnh mẽ, cương quyết:

Không có xin gì hết, tôi mời bà ra về! Tôi xin bà, bà về mà mời gọi mọi người trong nhà tụ họp nhau lại đọc kinh, dâng lễ online là được rồi, không cần gì thêm nữa! Tôi khổ lắm bà biết không?

Bà trả lời:

Xin Chúa Giêsu Thánh Thể, nâng đỡ cha, như Chúa Giêsu đã thêm sức cho các tông đồ ngày xưa vậy!

Cha xứ lại lên tiếng:

Bà nói thì hay lắm, lỡ ra tôi bị phạt, tôi bị bắt đi tù thì bà tính làm sao?

Và bà trả lời một cách thật là nhẹ nhàng:

Con sẽ chung phần với cha, họ đưa cha đi tới đâu con sẽ theo tới đó….

Rồi sau một lúc lâu bà cũng phải ể oải đứng lên mà ra về.

Rồi một hôm khác, cha lại gặp một trường hợp oái oăm tương tự. Rút kinh nghiệm với người trước, lần này cha dứt khoát:

Tôi mời bà, không có thương xót, không có năn nỉ, van nài….

Bà cụ này thật là đanh đá, ghê gớm đến chẳng ngờ!

Cha nhớ nha, con về. Lần sau cha đừng có mời gọi con và mọi người đến nhà thờ nữa nha….

Tôi lặng người xót xa, đau đớn…nhìn theo bóng bà đang nhẹ nhàng rời khỏi nhà thờ…và như là lê bước từng bước đến đóng cánh cửa lại…mà nhìn lên cung thánh than thở với Chúa Giêsu đang giang tay trên thập giá và thầm thưa cùng Ngài:

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã Phục Sinh, xin cho con được phục sinh cùng Chúa, đừng để con ở mãi trên thập giá ô nhục này mãi!!! Xin nâng đỡ con trên con đường đang bước đi hôm nay…

Lạy Chúa Giêsu, Chúa biết con là người tiếp tay, cộng tác với Chúa. Bởi vậy, con là người mục tử mà không có đàn chiên thì con làm mục tử với ai? Hay có chiên mà không có mục tử thì chiên ấy sẽ đi về đâu đây?

Đúng là hoàn cảnh ngày hôm nay đầy khó khăn, lắm phức tạp…chẳng khác gì thời của Chúa Giêsu ngày xưa!

Trước sự tha thiết của những người đạo đức, thánh thiện như ít là những lời của các bà cụ đã kể ở trên cùng rất nhiều người khác có cùng một tâm tình, tôi không biết lỡ khi xảy ra chuyện lỡ thì kết quả là như thế nào? Nhưng trước mắt, nơi các bà có tâm tình ấy thì tôi mong và tin chắc là Chúa sẽ đọc ra được điều các bà muốn mà làm những điều tốt đẹp nhất.

Nhưng ngay bây giờ, thì các linh mục chắc chắn đều xin các bà và mọi người hiểu cho là không phải vì a dua, xu nịnh, để trở nên ích kỷ, kiêu ngạo, hay ác độc … mà ngăn cản các bà đến với Chúa, ngay cả các Đức giám mục cũng như Giáo Hội trong thời điểm này… đâu có vị nào lại muốn như thế! Thật là đúng như tâm tình mà Đức giám mục Mỹ Tho đã bộc lộ trong thông cáo chung:

Chắc chắn anh chị em sẽ cảm thấy rất buồn vì không được đến nhà thờ để dâng Thánh Lễ và tham dự các nghi thức phụng vụ Tuần Thánh, vốn là cao điểm của đời sống Kitô hữu. Bản thân tôi cũng thấy đau lòng khi phải đưa ra quyết định này, nhưng chúng ta hãy đón nhận những giới hạn đó như những hi sinh dâng lên Chúa trong Mùa Chay.”

Còn Tòa Giám Mục ( Kon Tum) trước đây đã có hướng dẫn về cách hạn chế số đông để ngăn ngừa dịch bệnh, nay bước vào giai đoạn 3 của việc phòng ngừa, nên một lần nữa gửi đến anh chị em những quyết định đầy khó khăn sau đây….

Đối với Đức giám mục Ban Mê Thuột thì tha thiết: “Trong thời gian Mùa Chay, nhất là gần tới Tuần Thánh, không được tham dự Thánh lễ và những cử hành phụng vụ của cộng đoàn, một truyền thống tốt đẹp của người công giáo Việt Nam, là một sự thiệt thòi cho tất cả chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta tin chắc rằng Chúa đang hướng dẫn chúng ta sống đức tin để làm chứng về tình yêu Chúa cho mọi người và trong mọi hoàn cảnh.”

Như vậy, đây là quy luật chung của xã hội trong thời điểm muốn ngăn chặn đại dịch vCorona – 19 này, và Giáo Hội không thể nào đứng ngoài cuộc được! Cho nên, các ngài làm sao hơn được? Các ngài vẫn hằng biết thao thức của một người đàn bà tầm thường, ít học, và ngay cả quê mùa nữa…chỉ mong muốn được tham dự thánh lễ hằng ngày…giúp cho mình được luôn gắn bó với Chúa, như thế là quá đủ rồi…

Chúng ta hãy nghe: MaiPhuong Nguyen chia sẻ: Virut nCoV thật nguy hiểm không ai có thể lường hết được. Nó khiến cả thế giới Đảo lộn . Corrona từ đâu ra vẫn là một dấu hỏi ??? Khi dịch bùng phát ở vũ Hán, Trung tâm dịch Khi chưa có lệnh phong tỏa đã rất nhiều người túa đi các nước trên Thế giới và sang Ý rất nhiều. Nước Ý gánh chịu hậu quả quá lớn khi vùng tâm dịch tại Ý bùng phát mạnh Bệnh viện quá tải Họ cuống cuồng sử lý làm gia tăng số người nhiễm và chết nhiều hơn tại viện dưỡng lão ....Thực ra Ý phong tỏa cũng đã lâu mà đến giờ số ca nhiễm vẫn trên ngàn người do đâu?? Chỉ khổ các y bác sĩ thôi…!”

Vì vậy, với tấm lòng của bà cũng như của các tín hữu, tôi tha thiết xin mọi người cầu nguyện cho các vị mục tử luôn mãi sống trong ơn lành của Chúa mà hăng say phục vụ dân Chúa bằng mọi cách cho đến cùng…

 

Thiên Quang sss

 

Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online:
Hôm nay : 0
Tuần này: 150
Tháng này 300
Lượt truy cập: 400