Lầm tưởng

Cha Anthony de Mello có kể một câu chuyện:

Trong một cuộc biểu tình chống chiến tranh, có hàng ngàn người xuống đường tuần hành qua các đường phố, hô to các khẩu hiệu chống chiến tranh. Ban đầu người ta hô: "đả đảo bom giết người!" 

Sau đó, trong đám đông tham gia biểu tình có cuộc tranh luận nhỏ: "Làm gì có bom giết người! Bom đạn có giết ai đâu? Chỉ có những con người ác tâm tạo ra bom đạn, rồi đem bom bỏ lên đầu người khác mới gây nên tội giết người."

Thế là sau đó, người ta hô khẩu hiệu khác, hợp tình hợp lý hơn: "Đả đảo những kẻ giết người!"

Nhưng rồi lại có người bàn thêm: "Đâu phải tự dưng mà người lại giết người. Phải có động cơ nào đó thúc đẩy mới có chuyện giết người. Nếu không có lòng tham lam, ghen tị và những dục vọng xấu xa thúc đẩy, nào có ai lại đi giết người?" Nhiều người đáp lại: "Chí lý! Chí lý!"

Thế là cuối cùng, mọi người hô to khẩu hiệu khác: "Đả đảo lòng tham lam! Đả đảo lòng ghen tị! Đả đảo lòng hận thù!"

Xét theo câu chuyện kể trên thì “cái còng” trong câu chuyện “Thiếu úy công an dùng còng số 8 còng tay người yêu tại phòng trọ ” không có tội, có tội hay không là ở người sử dụng chúng và sử dụng chúng ra sao, như thế nào. (1)

Trong câu chuyện này không biết ai sai ai đúng, nhưng qua việc làm thì dứt khoát là không có đúng rồi! Không thể chối cãi được, dù con người có ranh ma, lươn lẹo đến chừng nào. Bởi vì, khi đang sống trong tình yêu mà xảy ra mối bất hòa, sự giận hờn...giữa hai người là chuyện thường tình. Nhưng khi không được như ý mà lại dùng cái còng để biểu lộ quyền lực, thị uy... thì hết chỗ nói! – dù trong trang báo đăng là “ dùng còng để giải quyết mâu thuẫn!” – Chỉ một chuyện đó thôi mà anh đã lạm dụng chiếc còng thì những chuyện khác tương tự làm sao anh nói người ta có thể tin được? chẳng những thế, sau này ai sẽ dám đến với anh, mà không nghi ngờ anh sẽ tái diễn trò bẩn đó!!!

Từ hình ảnh này, tôi nghĩ đến những anh chị em khác tự cho là mình tự do muốn làm gì theo ý mình kệ tôi, bất chấp đạo lý làm người cùng những sự thật và lẽ phải....khi cho rằng: tôi được phép làm, tôi thách ai cản đấy!

Chân lý là ở ta, cứ nhắm mắt mà làm, ai nói rằng mình làm càn cũng được, miễn sao tôi hả hê vì ít ra không thành công nhưng cũng được một phần nào đó như mình mong muốn làm cho đối phương phải lao đao, nghiêng ngả. Và nhất là khi thấy đối phương mặt xanh như tàu lá đỡ hết cái này đến cái khác...

Thật là sung sướng, hả hê. Nào ngờ “cười người hôm trước, hôm sau người cười! ”. Và lúc này lại đi van xin, lại đi nói khó, lại cậy nhờ người này người đến xin lỗi bỏ qua, vì cháu còn nhỏ dại, non kém cho nên mới hành động dại dột đến thế!

Tôi không bực mình, tôi cũng chẳng ghét bỏ m