50 tờ vé số trên vỉa hè trưa Sài Gòn

Báo tuổi Trẻ ra ngày 23/08/2016 có đăng một câu chuyện:

Đi tập huấn chuyên môn về mô hình trường học mới ở Trường tiểu học Đinh Tiên Hoàng, Q.1, TP.HCM, giờ nghỉ trưa mấy anh em ở Củ Chi rủ nhau ghé quán cà phê bên vỉa hè nghỉ ngơi vì chỗ đó có bóng cây che mát. 

Đang chuyện trò với nhau, tự dưng tôi thấy anh bạn vội bước xuống lề đường nắm tay người phụ nữ trẻ bán vé số bị khuyết tật ở hai chân dắt lên vỉa hè và nói: “Em ngồi nghỉ một chút để anh gọi nước cho em uống rồi đi bán tiếp, giữa trời nắng như thế này em đi chân trần không mang dép sao chịu được cái nóng của đường nhựa!”.

Người bán vé số nói lời cảm ơn, xin phép uống ly trà đá để đi bán tiếp vì sợ trời mưa là ôm hết vé số xem như là đã không có lãi mà lại còn bị mất cả vốn! Anh bạn tôi liền nói: “Không sao, em cứ từ từ uống nước và nghỉ mệt một chút, còn bao nhiêu vé số anh mua hết”, em cười: “Em còn 50 vé, nếu bán hết cho anh thì em mừng lắm vì hôm nay được nghỉ sớm”.

Anh bạn liền cầm lấy sấp vé đúng 50 tờ, trả tiền vé số xong, Anh còn nói xin gửi thêm em 20.000 đồng đi xe ôm về nhà, khiến em cảm động nói: “Lần đầu tiên em gặp người tốt bụng làm em cảm thấy hạnh phúc và may mắn nhiều lắm”.

Khi người bán vé số đi xa rồi tôi mới hỏi bạn: “Từ nào giờ tui đâu thấy ông mua vé số mà hôm nay ông mua một lần 50 vé vậy, mơ làm tỉ phú hả?”. Anh ấy cười và chậm rãi nói: “Thấy hoàn cảnh tật nguyền của em bán vé số tội quá, nếu như mình cho tiền chưa chắc em lấy vì cho rằng mình chỉ thương hại mà thôi. Tính tự trọng của con người ai cũng có, thôi thì tui mua vé số giùm như ngầm giúp đỡ em vậy”.

Tôi nghe anh nói mà chợt nghĩ: anh có một cách riêng giúp người khó khăn vừa nhẹ nhàng vừa đậm tình người, nhất là không để chạm vào nỗi đau riêng của người đó, đáng để chúng ta suy ngẫm câu: “Của cho không bằng cách cho”. (Trần Văn Tám - TP.HCM)

Đọc xong câu chuyện này, tôi chợt giật mình, giật mình không phải vì lòng tử tế của người đó, không phải tiếc rẻ trước sự hào phóng bất ngờ này, cũng như ghen tức với người bán vé số hôm nay gặp được may mắn...mà qua câu chuyện này tôi liên tưởng tới “Cha” của tôi, Đấng ngự trên trời, Ngài đã tạo dựng và ban cho tôi mọi sự. Chính vì vậy, tôi đã tin theo Ngài, bởi Ngài “Tình yêu”, như thánh Gioan đã khẳng định trong thư thứ nhất đoạn 4 câu 8 của ngài, ngoài ra, Ngài còn là “Đấng giàu Lòng Thương Xót”, như Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã khẳng định trong năm thánh ngoại thường này.

Như vậy, không phải là Ngài không quan tâm, không biết đến tôi, giống như người thầy giáo trong câu chuyện.

Không phải là Ngài không trợ giúp tôi, giống như người thầy giáo kể trên đã làm.

Nhưng thử hỏi, tôi có đón nhận và chấp nhận cuộc đời mà vui sống trong cuộc sống như người phụ nữ bị khuyết tật hai chân đang miệt mài mưu sinh để sống tốt, sống đẹp giữa khi trời đổ nắng gay gắt hay không?

Và tôi đã có thái độ nào khi được lãnh nhận những ân ban nhỏ bé tầm thường từ nơi Cha, qua những người thân quen cũng như những người xa lạ...với cử chỉ như câu chuyện kể trên, người bán vé số được thầy giáo nắm tay dắt vào quán nước nghỉ chân, được uống một cốc nước lạnh, được mua hết các tờ vé số, và được về nhà sớm......

Ngoài ra, tôi đã sẵn sàng bước tới như thế nào? Khi trước mắt còn đầy những khổ đau, gập ghềnh, nhức nhối ...như người bán vé số sau khi được uống ngụm nước mát, đã xin được tiếp tục lên đường để bán hết sấp vé số trên tay...ngay khi trời đang đứng bóng!!!

Hay là tôi chỉ biết cầu xin và cầu xin và ngồi đó chờ Chúa xuống ơn mà thôi! Điều này chẳng khác gì sự ỷ lại, nhất là khi tin vào Cha là Đấng giàu có, tôi chẳng phải làm chi cho mệt cứ vậy mà thụ hưởng cho sung sướng!!!

Qua đó, có giúp tôi nhận ra Thiên Chúa là Cha tôi như thế nào cùng với câu chuyện tương tự như của tỷ phú Bill Gates – người sáng lập Tập đoàn Microsoft. Trong một cuộc phỏng vấn với Đài truyền hình ABC, ông chia sẻ, ông không muốn để lại cho con cái quá nhiều tiền vì muốn các con “tự do chọn lựa con đường mình sẽ đi” và không trông chờ vào tài sản thừa kế.

Đối với tỷ phú Warren Buffett rất ít khi nói chuyện với các con về vấn đề tài chính mà thường tập trung vào những triết lý của cuộc sống. Ông cho rằng: “Các con không cần phải thử sức trên tất cả các lĩnh vực. Khi con đã sẵn sàng để đầu tư, ví dụ như nhà đầu tư cổ phiếu, con chỉ cần tưởng tượng nó giống một quả bóng tròn đang di chuyển từ từ”.

Tiền là mục tiêu của rất nhiều người. Nhưng với ông, mục tiêu là luôn luôn hành động đúng. Ông tạo niềm tin với các con bằng cách luôn làm đúng như những gì mình nói, toàn vẹn và trung thực. Warren Buffett luôn khuyến khích các con chọn đường đi cho riêng mình, thất bại hay thành công theo cách riêng của mỗi người. Ông không hề sắp đặt tương lai và đường đi cho các con. Chính vì vậy, con trai ông - Peter Buffett đã trở thành một nhạc sĩ nổi tiếng.

Hoặc là đối với tỷ phú Chuck Feeney là người đồng sáng lập ra chuỗi cửa hàng mua sắm miễn thuế (DFS), chuỗi cửa hàng bán lẻ miễn thuế lớn nhất thế giới. Năm 1988, ông đã được bình chọn là người còn sống giàu thứ 31 của nước Mỹ, với tổng tài sản là 1,3 tỷ USD. Không giống như các tỷ phú khác, Feeney chọn cho mình một cuộc sống bình lặng và đơn giản. Hiện nay, ông sống trong một căn hộ đi thuê bởi toàn bộ tài sản đã hiến tặng cho các tổ chức từ thiện. Các con ông cũng phải tự lăn lộn kiếm sống từ khi còn nhỏ cho đến tuổi trưởng thành. Feeney cho biết, đây chính là cách để ông giáo dục các con biết quý trọng giá trị của đồng tiền.

Hay nghĩ rằng với hai bàn tay, với khối óc thông minh vượt trội.... của tôi, tôi có thể làm được mọi sự, chưa cần đến sự trợ giúp của Chúa, như khi người bán vé số nhìn vào tướng của anh làm sao anh dám mua một lúc hết 50 tờ vé số!

Chính vì vậy, mà thánh Augustinô đã nhấn mạnh: “ Thiên Chúa tạo dựng chúng ta, Ngài không cần hỏi ý kiến chúng ta. Nhưng để cứu chuộc chúng ta, Ngài cần có sự cộng tác của chúng ta”.

Do đó, một cách nào đó, hôm nay Chúa gửi tới câu chuyện này để nhắc nhở và mời gọi tôi suy nghĩ về đời mình trong mối tương quan với Ngài, với anh chị em tôi để làm sao đạt được những kết quả mỹ mãn, tốt đẹp.

Muốn được như thế thì điều bắt buộc là chính chúng ta phải cảm nhận được tình yêu thương, lòng thương xót của Thiên Chúa ngay trong cuộc sống này. Chỉ khi nào tôi có được sự cảm nghiệm được tình Chúa yêu thương, lòng thương xót ấy thật sự, nhất là trong những lúc gặp gian nan, thử thách .... thì lúc đó ta mới có thể diễn tả được bài học kể trên đối với Thiên Chúa qua anh chị em mình “Thấy hoàn cảnh tật nguyền của em bán vé số tội quá, nếu như mình cho tiền chưa chắc em lấy vì cho rằng mình chỉ thương hại mà thôi. Tính tự trọng của con người ai cũng có, thôi thì tui mua vé số giùm như ngầm giúp đỡ em vậy”.

Thiên Quang sss


Tin khác
Video
Xem thêm Video khác
Tin đọc nhiều
Liên hệ qua Facebook
Thống kê truy cập
Đang online:
Hôm nay : 0
Tuần này: 150
Tháng này 300
Lượt truy cập: 400